Thông báo:

Nhớ Like or share, comment nhiệt tình nếu thấy bài viết bổ ích nhé! tks mọi người

Web liên quan Web Tang Like+ View Choi game online Lop hoc tieng nhat Gunny Free
Showing posts with label Cô Gái. Show all posts
Showing posts with label Cô Gái. Show all posts

Saturday, July 6, 2013

Này cô gái, đừng lo, anh sẽ vào bếp cùng em!

Miễn là món ăn em nấu, thì dù có là "thảm họa" đi chăng nữa, anh hứa sẽ ăn thật ngon lành chúng vì anh biết, cô gái của anh đã cố gắng rất nhiều rồi!


Anh cũng chẳng quanh co với em làm gì nữa, thực tế thì con đường ngắn nhất để đi vào tim của lũ con trai bọn anh chính là qua dạ dày đấy. Và anh cũng chính thức thừa nhận là một cô gái biết nấu ăn thì luôn luôn hấp dẫn hơn một nàng bạn gái chỉ suốt ngày biết kéo anh ra hàng ăn, chỉ chỉ trỏ trỏ, thành thạo hết cả tá menu ở từng quán khác nhau chứ chẳng bao giờ cho anh nếm thử mùi vị thức ăn mà em nấu.
Này cô gái, đừng lo, anh sẽ vào bếp cùng em!
Nào, khoan vội dỗi nào!

Có thể là em không biết nấu ăn, vì lý do này hay lý do khác, nhưng theo anh nghĩ thì bất cứ cô gái nào được sinh ra cũng sẽ có chút “nhạy bén” nhất định với chuyện bếp núc. Anh không nói là con gái cứ phải ôm khư khư lấy cái bếp đâu nhé, ý anh là con gái bằng bản năng của mình dù ít, dù nhiều trước sau sẽ vẫn chinh phục được nó. Dù cái bếp có khó nhằn đến mức nào, thì em với nó cũng có thể là bạn, anh nói đúng không?

Mọi cô gái sẽ trở nên tự tin và xinh đẹp hơn khi biết nấu ăn. Anh chắc chắn với em đấy. Có thể chẳng phải là cao lương mĩ vị gì, cũng chẳng cần là sơn hào hải vị trên rừng hay dưới biển, những món ăn giản đơn trong bữa cơm ngày mà em nấu cũng đã đủ để anh phải vất vả hơn khi giữ em thật chặt trong vòng tay mình bởi có nhiều chàng trai đang dòm ngó đến em rồi!

Có thể, lúc mới bắt đầu, em còn lóng ngóng, vụng về; em nhầm lọ muối này thành lọ đường kia; em lạ lẫm với những công việc trước giờ em không hề biết. Lưng áo em rồi sẽ ướt đẫm mồ hôi, bàn tay em dán chi chít urgo khiến anh lòng đau đến xót. Có thể, căn bếp của chúng mình sẽ… loạn hết cả lên, mỗi thứ mỗi nơi trông phát mệt.

Có thể, món này em nấu hơi mặn, món kia lại sém đáy nồi, rồi cả những món ăn em không hình dung nổi cách nấu dù vẫn ăn hàng tuần… Nhưng có hề gì, đâu, qua những lúc như thế em mới thấy quý những bữa ăn mẹ nấu, và chính em cũng sẽ thấy niềm vui của mình khi được nấu cho những người thương yêu của mình ăn. 

Và lúc đấy, em mới thấy thực sự cần đến anh – người con trai em yêu cùng em vào bếp! Thực ra thì anh cũng chẳng khá khẩm gì đâu, nhưng nếu em cần, anh sẵn sàng vào bếp cùng em.

Anh chỉ muốn cùng em mang tạp dề để em biết có người “đồng cam cộng khổ” cùng em nơi “chiến trường” em đang chinh phục; biết có người sẽ giúp em cái nọ cái kia dù đôi khi tự em làm có lẽ còn nhanh hơn; biết có người sẽ giúp em tự tin hơn rất nhiều khi em nấu nướng. Và chắc chắn sẽ có người luôn thưởng thức hết lòng những món mà em nấu ra. Làm gì có anh nào (dám) chê cơm người yêu mình nấu, đúng không em?

Có thể không phải lúc nào anh cũng ở trong bếp cùng em, không phải bao giờ em cần là anh cũng ở cạnh ngay được. Nhưng anh sẽ cố sắp xếp để được vào bếp cùng em thường xuyên để em thấy mình được động viên.

Hơn ai hết thì người yêu em sẽ hiểu việc nấu ăn cũng thực sự khó khăn và vất vả. nên anh chắc chắn sẽ trân trọng hơn nữa mỗi bữa cơm mà em nấu, sẽ ăn cùng em nhiều hơn, em đồng ý không?

Có thể, em nghĩ anh cổ hủ, anh đòi hỏi ở em quá nhiều khi đọc những dòng này. Rằng em còn quá nhiều việc phải làm, quá nhiều thứ phải lo, rằng thời này làm gì có ai quan trọng chuyện con gái nấu ăn như anh nữa.

Ừ thì anh cũng có một chút ích kỉ trong này đấy, những em xem, chẳng phải là anh vẫn nghĩ cho em trước hết đấy thôi? Quả thực là chưa ai khẳng định những cô gái không biết nấu ăn là không hạnh phúc, nhưng anh dám chắc những cô gái biết nấu ăn ngoài việc tự tin với mình thì cũng sẽ khiến mọi người xung quanh cô ấy hạnh phúc hơn! 

Chắc chắn đấy! Và hơn ai hết, anh muốn được chia sẻ cái hạnh phúc bình dị ấy với em. Thế nên, anh sẽ vào bếp cùng em nhé? Chúng mình sẽ cùng học nấu ăn, được không em?
Theo: Kenh14.vn
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Wednesday, May 15, 2013

Khi anh chạm vào môi cô ấy

Chắc có lẽ điều đau lòng nhất đối với em không phải là khi anh quay đi mà là khi anh-hôn-cô-ấy. 


Em cảm giác thứ ngọt ngào em lôi từ trong tiểu thuyết ra để tôn sùng nay lại trở thành vệt dài những nỗi đau trong em.
Khi anh chạm vào môi cô ấy

Anh có biết đằng sau mỗi thứ em thêm vào tình yêu đơn giản chỉ là sự nhẫn nại.

Nhẫn nại yêu thương.

Nhẫn nại ghen tuông.

Nhẫn nại mong nhớ.

Nhẫn nại đợi chờ.

Khi sâu trong đôi mắt anh là nơi em biết mình luôn thuộc về thì dù cho khúc tình ca cũ kĩ có lạc nhịp hay sắc môi em có héo úa thì chân thành em dành cho anh đôi lần liều lĩnh sánh ngang hàng cùng vĩnh cửu.

Chắc có lẽ điều đau lòng nhất đối với em không phải là khi anh quay đi mà là khi anh-hôn-cô-ấy. Em cảm giác thứ ngọt ngào em lôi từ trong tiểu thuyết ra để tôn sùng nay lại trở thành vệt dài những nỗi đau trong em.

Khi anh chạm vào môi cô ấy - anh đã gián tiếp phản bội một quá khứ yên bình trong tim em.

Khi anh chạm vào môi cô ấy - là tình yêu anh dành cho em rơi tõm vào khoảng không vô định nơi anh thể không níu và em không thể giữ.

Khi anh chạm vào môi cô ấy - em hiểu thứ hiện tại xa xỉ này đã không còn dấu chân của chúng ta.

Khi anh chạm vào môi cô ấy - ngân hà kia bỗng chốc sụp đổ trong mắt em ngấn lệ xót xa. Là do ai em gục ngã?

Khi anh chạm vào môi cô ấy - là giây phút em biết mình nên ngừng cố gắng vì những điều em từng rất yêu thương.

Khi anh chạm vào môi cô ấy - em đặt xuống trả lại anh những lời hứa vốn chẳng thể giữ, em sẽ quên như anh chưa từng hứa.

Khi anh chạm vào môi cô ấy - là môi em run lên nỗi tái tê chạy thắt sâu vào đáy tim rồi tự khắc chết lặng.

Em luôn muốn ôm lấy anh sau tất cả, em luôn muốn dù con đường muôn ngả anh sẽ quay về duy nhất trong em... nhưng đôi khi anh biết không, cố tích lại không có thật, chúng ta vẫn đến và yêu nhau nhưng rồi ngã rẽ là một kết thúc chả ai ngờ.

Bầu trời này chưa bao giờ là của chúng ta, một phần nó là của anh, một phần nó là của em, nay anh lấy chia thêm cho cô ấy.

Nơi em bầu trời vẫn xanh, thế còn nơi anh?

Theo: Kenh14.vn
_________________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Thursday, May 9, 2013

Nếu anh yêu một cô gái...

Bạn đã đang yêu cô gái nào trong số những cô gái này?


Nếu anh yêu một cô bé, hãy cứ để cô ấy lớn lên.

Nếu anh yêu một cô gái đáng yêu và vui vẻ, anh phải biết mình là người May Mắn.

Nếu anh yêu một cô gái ốm yếu, hãy làm trái tim cô ấy khoẻ dần lên.
Nếu anh yêu một cô gái...

Nếu anh yêu một cô gái buồn và ít cười, hãy để cô ấy nhìn thấy nụ cười của mình trog mắt anh.

Nếu anh yêu một cô gái cay nghiệt và tàn nhẫn, đừng bao giờ để anh hay cô ấy phải nói câu: "đã muộn rồi!"

Nếu anh yêu một cô gái ương bướng, ngang tàn và nóng nảy, hãy im lặng khi cô ấy tát vào mặt anh.

Nếu anh yêu một cô gái hay khóc, đừng bao giờ để bản thân anh nghĩ cô ấy phải khóc vì anh.

Nếu anh yêu một trinh nữ, đừng để tâm hồn cô ấy một ngày nào đó vấy bùn.

Nếu anh yêu một phụ nữ đã có con, hãy yêu con cô ấy hơn cả tình yêu của mình.

Nếu anh yêu một cô gái thông minh, tài giỏi, hãy hài lòng với vai chàng Ngốc và diễn nó thật tốt.

Nếu anh yêu một Công Chúa, hãy cho cô ấy biết những niềm vui của người bình thường.

Nếu anh yêu một cô gái chưa-đẹp, hãy luôn nhìn cô ấy bằng mắt thẩm mĩ của những Người Đứng Ngoài Tình.

Yêu của anh và cô ấy, đấy là cách anh nhận ra cô ấy đổi thay.

Nếu anh yêu một cô nàng đỏng đảnh, hãy chiều cô ấy thật nghiêm khắc.

Nếu anh yêu một cô gái đã từng tổn thương. Làm ơn hãy kiên nhẫn!

Nếu anh yêu một người đẹp, đừng nghĩ vẻ đẹp của cô ấy là của mỗi mình anh.

Nếu anh yêu một cô nàng hay ghen, hãy mỉm cười và ôm cô ấy thật lâu, thật lâu và đừng nói câu nào cả.

Nếu anh yêu một cô gái đẫy đà, hãy ăn nhiều hơn cô ấy.

Nếu anh yêu một cô gái bé nhỏ, hãy nâng cô ấy trên đôi vai mình, theo nghĩa đen.

Nếu anh yêu một nàng lãng mạn, hãy cùng cô ấy làm Romeo và Juliette cho đến cuối đời.

Nếu anh yêu một cô gái nghèo, hãy làm cho cô ấy giàu có, chứ không phải bù lấp cho cô ấy bằng tiền và sự
giàu có của anh.

Nếu anh yêu một Thiên Thần, đừng bao giờ để mình rơi xuống địa ngục.

Nếu anh yêu một phụ nữ đảm đang, hãy lo cho tốt những công việc bên ngoài của mình.


Nếu anh yêu một cô nàng quá bận rộn, đừng để thời gian rảnh rỗi lệch pha của anh và cô ấy cho những việc liên quan đến cô ấy.

Nếu anh yêu một cô nàng tham lam, đừng bao giờ thoả mãn cô ấy, hãy để cô ấy phải tự lấp đầy lòng tham của mình.

Nếu anh yêu một cô nàng lạnh lùng, hãy giữ ấm cho mình thật tốt, và ôm cô ấy thật nhiều, nhiều nhất có thể.

Nếu anh yêu một cô nàng hay nói dối và giỏi diễn kịch, đừng bao giờ nói dối cô ấy một nửa câu.

Nếu anh yêu một cô gái với mái tóc dài thướt tha duyên dáng, hãy chắc chắn anh còn yêu cô ấy hơn với tóc tém và sự cá tính nổi loạn.

Nếu anh yêu một cô gái tài năng, hãy là hộp màu, nốt nhạc, hay cung đàn của cô ấy.

Nếu anh yêu một cô gái bán hoa, hãy mua tất cả chỗ hoa của cô ấy bằng cả cuộc đời anh.

Nếu anh yêu một cô gái xăm mình và kẻ mắt, đừng đưa trái tim, cũng đừng đưa tiền, đưa cho cô ấy mạng sống của anh.

Nếu anh yêu một cô nàng đanh đá và ghê gớm, hãy yêu cô ấy thật cẩn thận, kiên nhẫn và bao dung.

Nếu anh yêu một cô gái quá yêu anh, đừng bao giờ vứt bỏ cô ấy hay yêu cô ấy vì tình nghĩa hay sự đáp trả, yêu cô ấy như anh vẫn làm, và hơn nữa đi.

Nếu anh yêu một cô gái yếu đuối, anh nhất định không được rủ lòng.

Nếu anh yêu một cô nàng mạnh mẽ và đanh thép, không bao giờ anh được để mình trượt dốc.

Nếu anh yêu một cô nàng trăng hoa, đừng trói cô ấy.

Nếu anh yêu một cô gái hơn tuổi, hãy cho cô ấy thấy: ai đang ở trong vòng tay ai.

Nếu anh yêu một cô gái không yêu anh, đừng bao giờ hết yêu cô ấy.

Nếu anh yêu một cô gái quá lôi cuốn và quyến rũ, đừng nới lỏng sợi xích cho con thú trong anh.

Nếu anh yêu một cô gái, là thứ hai, thứ ba, thứ tư…hãy yêu cô ấy hơn cả người thứ nhất.

Nếu anh yêu một cô gái chưa từng yêu, hãy cho cô ấy thấy Duy Nhất và Cuối Cùng.

Nếu anh yêu một cô gái biết-yêu-anh. Hãy cưới cô ấy!
Theo: Kenh14.vn

Friday, May 3, 2013

Dành tặng cô gái tháng 5!

Mẹ sinh em là con gái, mẹ bảo con gái “khó bảo, khó ưa và khó chiều’’. 


Khó bảo vì con gái cứng đầu, khó ưa vì con gái ngang ngạnh, khó chiều vì con gái không giống ai, không nết na ngoan hiền như thục nữ. 

Em - cô gái của hiện tại hoang dại như tháng 5, chợt nắng, chợt mưa, phảng phất ưu tư, phảng phất chút gì đó riêng lắm, của riêng em và như mùa...
Dành tặng cô gái tháng 5!

Mùa của nắng...

Nắng tháng 5 vàng ươm, rực rỡ, gay gắt và đôi khi cũng thật dịu dàng. Nắng về, màu của nắng trong veo, có khi em gét nắng, nắng làm mắt híp mí nheo nheo, làm đen đi màu da nâu vốn có, làm cháy mọi thứ và nóng ran. Nắng làm da mẹ sạm đi, làm tóc bố bạc thêm, làm bà yếu đi.. làm cho những người em yêu quý mệt mỏi. Nhưng em cũng yêu nắng bởi nó có màu bình yên. Và thi thoảng, nắng dịu dàng xua tan đi cái không khí ảm đạm. Có những mùa trôi qua nhưng nắng cứ phủ đều 4 mùa như thế như 1 phần không thể thiếu trong cuộc sống, để rồi một sớm mai nào đó thức giấc me khẽ cười “à hôm nay nắng rồi"!

Và thích một ngày nắng thật to để ve say nắng rụng đầy sân, cho 1 lần cô gái của em quay về với tuổi thơ bé dại. Cười khúc khích trong nắng giòn tan, bỏng rát....

Mùa của mưa...

Mưa tháng 5. Ào ạt đến rồi vội vã ra đi. Không nhẹ nhàng, dai dẳng và phảng phất như mưa phùn, không cho người ta cái cảm giác ảm đạm và buốt buốt ở trong lòng, không mơn man, li ti chạm vào da thịt, nó nặng hơn, mạnh mẽ hơn và dứt khoát hơn. Không như e nhiều khi quanh co, khi dối lòng, khi cứ 1 mình với thật nhiều những bộn bề xung quanh, rồi khóc rồi cười, rồi đỏng đảnh điệu đà, rồi lại tuyềnh toàng, rồi khó hiểu!

Em thích ngồi 1 chỗ, lặng ngắm những cơn mưa rào qua cửa kính, thích cái cảm giác đưa tay chạm vào những giọt mưa ấy, mát trong và yên lành, thích cái không khí vội vã khi mây đen kéo đến, mọi người hối hả với mọi hướng đi, thích cả bầu trời sau cơn mưa, mọi thứ như bừng sáng, ướt át 1 chút thôi nhưng rồi sẽ có nắng mà. Mà biết đâu lại có cả cầu vồng bẩy mầu! Với e mưa rửa trôi muộn phiền!

Mùa của gió...

Gió tháng 5. Mang trong mình hơi nóng của mùa hè, chẳng lạnh lẽo như gió đông, không nhẹ nhàng như gió thu và cũng chẳng mang màu mơn man của xuân lướt qua. Cơn gió ấy đặc biệt. Ai bảo được sinh ra vào mùa mưa nắng nên cũng chảnh chọe lắm cơ, lúc nóng nảy, lúc mát lành. Ngày còn bé mỗi lần ngồi góc hè nghe bà kể chuyện, ngày không gió, mây cũng chẳng buồn bay... hôm ấy truyện của bà cũng chẳng hay. Thi thoảng có cơn gió khẽ vờn qua. Bà cười bảo “cơn gió mồ côi, mát quá”. Gió mồ côi, không cha, không mẹ và bay 1 mình lạc lõng. Nhưng nó vẫn rất riêng và không hề vô nghĩa!

Thích một ngày gió... lãng đãng để tóc bay, để nghe những âm thanh quện vào muôn sắc... để cho gió cuốn đi bồng bềnh.

Tháng 5 ấy, không chỉ là nắng, là mưa, là gió, mà còn là ngày sinh. Ai bảo mẹ sinh con gái, chẳng giống được mẹ đảm đang, hiền lành, chẳng như bố mạnh mẽ, cương quyết, cũng chẳng như anh tình cảm và sâu sắc. 

Cô gái tháng 5! Có, có 1 chút tình cảm, chút sướt mướt, chút mơ mộng, chút ngang ngạnh, ương bướng và thật lắm những bộn bề phía sau. Ngày bé mỗi lần ăn đòn xong thì mới chịu nghe lời, lớn lên 1 chút thì dù không bị ăn đòn nhưng phải khi mình sai lè lè ra mới chịu âm thầm nhận lỗi. Tự nhiên có một tháng 5 nào đấy ngồi nghĩ miên man “ngày xưa mình ăn đòn nhiều quá, sợ mình thật, 2 quả mận chín đen ở mông mỗi lần bị đánh, bố giận đùng đùng, ông thì như ngồi trên đống lửa cứ đi đi lại lại, còn mẹ thì xót xa. Trong cùng 1 thời điểm, cùng 1 hoàn cảnh mà thật nhiều trạng thái cảm xúc!” 

Cho đến tận bây giờ, tháng năm cũng vẫn là mùa thi, mùa của sách vở ngập đầu và phảng phất mùa chia li, mùa ta rời xa áo trắng, xa ghế đá sân trường, xa những kỉ niệm thời đi học. Nhưng vẫn cứ yêu tháng 5 nhiều lắm, yêu những gì ta đã đi qua, đã trải nghiệm, yêu tháng đầu tiên trong đời ta cất tiếng khóc oe oe chào đời, để yêu thêm những giọt mồ môi có vị mặn chát.
Theo: Blogviet.com.vn

Thursday, April 25, 2013

Viết cho cô gái đang chìm trong giông bão

Cậu hỏi tớ mùa đông thì làm gì có cầu vồng. Có chứ, cậu hãy vượt qua cơn giông này, tớ sẽ chỉ cho cậu thấy.


Cầu vồng mùa đông

Viết cho cậu - cô gái đã khóc ngày hôm nay, có thể sẽ lại nức nở vào ngày mai và những ngày sau nữa... Ừ thì cậu cứ khóc đi, khóc cho những dối trá cậu đã phải chịu, cho cái vòng luẩn quẩn khiến cậu không hể thoát ra bởi cậu quá nhu mì, khóc cho hết những buồn bực, cho nỗi đau trôi chảy ra ngoài.
Viết cho cô gái đang chìm trong giông bão

Tớ nên nói với cậu những mớ lý thuyết về một kẻ bội bạc không xứng đáng với tình cảm của cậu nữa thì cậu tiếc làm gì. Nên khuyên cậu hãy bỏ đi mà vui sống, phải lạc quan vào. Nên mắng cho cậu một trận vì sao lại yếu đuối, mù quáng đến như thế. Hay nên nói: "Đời còn dài zai còn nhiều" ( í ẹ). Và rốt cuộc tớ chỉ có thể nói: "Ừ, khóc đi". Và ngồi viết cho cậu thế này.

Bởi tớ biết khi tớ nói cái mớ lý thuyết ấy ra cậu sẽ lại (gân cổ lên) nói một kẻ lúc nào cũng mơ mộng, lạc quan, tưng tửng như tớ thì biết gì về nỗi đau, rằng tớ đã 7love (thất tình) bao giờ chưa mà hiểu cảm giác của cậu?

Này cô gái, ở cái tuổi này còn ai mơ mộng kiểu có bạch mã hoàng tử đến đánh thức công chúa bằng nụ hôn nữa đâu. Tớ cũng có hàng dài ngõ nhỏ trong một trái tim hỗn độn những cảm xúc, vào những ngày trở gió trái trời cũng đem ra sắp xếp lại ấy chứ. Có điều tớ không thù ghét những ngõ nhỏ hun hút nỗi buồn... cũng có khi tớ bao bọc sự mong manh, yếu đuối bằng một vẻ ngoài tưng tửng.

Cô gái ạ, khóc đi nhé. Nhưng tớ hy vọng cô gái chỉ khóc hết ngày hôm nay thôi. Người ta đã cứa nát trái tim của cậu thì sẽ không quay lại để băng bó đâu. Cậu phải tự làm lành vết thương ấy, cũng đừng hỏi tại sao, tại sao nữa. Niềm tin vỡ vụn lắm rồi cậu đừng nhặt nữa, chỉ khiến tay cậu thêm rớm máu mà thôi.

Cậu hãy coi như giờ phút cậu đi trên đường với tốc độ 75km/h trong nhạt nhòa nước mắt là đã trả hết nợ cho cuộc tình này rồi. Thế là đủ! Cũng may là mới chỉ bị các anh giao thông vẫy vẫy chứ nếu cậu có mệnh hệ gì thì những người yêu thương cậu sẽ thế nào? (Tớ thấy cậu điên quá. Hì hì)

Những gì của ngày hôm nay rồi sẽ trôi qua, sẽ rêu phong, sẽ lãng quên, nếu cậu có trót nhớ thì cứ để nó đến như một lối mòn, rồi sẽ quen thôi. Biết đâu có ngày ngoảnh mặt nhìn lại cậu sẽ lại mỉm cười trước nó. Cô gái ạ, mạnh mẽ đi qua cơn bão giông này nhé! Cậu hỏi tớ mùa đông thì làm gì có cầu vồng. Có chứ, cậu hãy vượt qua cơn giông này đi tớ sẽ chỉ cho cậu thấy. Tin tớ đi! ;)

Monday, April 22, 2013

Tình yêu lầm lỡ của cô gái tiếp thị bia

Anh bỏ đi, tôi như người chỉ biết sống theo bản năng, sống để tồn tại. Anh quay lại gắn cho tôi thêm tội không còn trong trắng, tội lừa dối, tôi chết lặng đi. 


Chẳng lẽ mãi mãi đây là cái nhìn của người đời về những cô gái tiếp thị?

Tôi sinh ra ở một làng quê nghèo, gia đình khá chật vật về tài chính bởi có tới 6 anh em, đó cũng là lý do khiến tôi bỏ học sớm đi làm. Ý thức được không thể thoát khỏi sự nghèo khó cho bản thân, không thể phụ lo cho gia đình nếu không biết cố gắng vươn lên, tôi tiếp tục theo học và đi làm thêm trang trải mọi thứ. Tiếp thị bia, một công việc khá nhạy cảm, nhưng phù hợp với thời gian cho việc học của tôi.
Tình yêu lầm lỡ của cô gái tiếp thị bia

Có lẽ nhiều người không mấy thiện cảm với người làm công việc ấy, riêng tôi không quan tâm đến lời bàn tán xung quanh, bởi chẳng có công việc xấu, chỉ có người làm việc xấu. Tôi chỉ biết cám ơn dù họ là ai, dù là những bác phụ hồ hay những người khách cư xử kém tế nhị. Bởi đơn giản ít nhất họ chính là những người khách tạo cho tôi công việc để làm, để tiếp tục ước mơ.

Công việc ấy đã cho tôi gặp anh, không như những người khách khác, anh rất thân thiện, cảm thông cho hoàn cảnh của tôi, anh luôn tôn trọng mọi thứ về tôi. Tôi yêu anh, trao anh đời con gái, dẫu có một chút chạnh lòng, lo lắng nhưng chưa bao giờ tôi ràng buộc anh bất cứ thứ gì.

Tôi học chưa xong, anh chưa ổn định sự nghiệp nên tôi nhẫn tâm bỏ đi đứa trẻ đầu lòng, một mình vừa đi học, vừa đi làm trong tâm trạng đau đớn và tuyệt vọng tột đỉnh. Bởi trong những ngày đó tôi chỉ có một mình chịu đựng, bạn bè tôi chẳng dám chia sẻ. Anh chỉ dẫn tôi đến bệnh viện mua thuốc rồi đi làm xa, hơn nửa tháng sau mới về thăm. Công việc tiếp thị lúc nào cũng phải tươi tắn mà tôi không thể nghỉ việc luôn vì vẫn cần tiền đi học.

Đau đớn vì bỏ đi đứa bé, chạnh lòng vì thời gian đó anh không ở bên, đối với tôi là cú sốc quá sức chịu đựng. Chẳng còn nỗi đau nào lớn hơn, chưa bao giờ tôi nghĩ có lúc mình trở thành kẻ tồi tệ đến vậy. Tôi không oán trách anh bất cứ điều gì, bởi ít nhất anh cũng cho tôi sự tôn trọng và tình yêu thương. Lần đầu tiên trong đời tôi biết yêu nhiều, biết đau khổ nhiều đến thế.

Sau đó thỉnh thoảng anh vẫn ghé thăm, tần suất giảm dần, tôi biết điều gì đang đến, cố gắng níu kéo mọi thứ mong anh sẽ ở lại. Nỗi đau vẫn còn đó, anh lại hẹn hò người con gái khác. Đau khổ dồn dập, biết trách ai bởi mình nông nổi. Tôi chỉ biết gặm nhấm một mình, tuyệt vọng lắm, muốn kết thúc cuộc đời cho xong bởi chẳng còn gì, tôi vẫn không thể thắng lý trí rằng gia đình vẫn cần tôi.

Mọi chuyện vẫn chưa nguôi, anh nhắn tin nói yêu tôi lắm, cũng mất lòng tin ở tôi bởi không nói sự thật cho anh nghe, rằng tôi không còn trong trắng khi đến với anh, tôi từng quan hệ trước đó.
Tôi bàng hoàng, chết lặng đi, không khóc được nữa. Vì sao anh lại đọc ác và nhẫn tâm đến vậy? Tôi nào có toan tính gì khi trao anh? Anh đáp trả bằng sự phủ nhận phũ phàng.

Anh đã bỏ theo người khác, tôi không còn gì đủ để giữ anh ở lại. Nỗi đau còn chưa lành, tôi nén tất cả mọi thứ để ban ngày tiếp tục học, tiếp tục làm, tiếp tục tươi cười như không có điều gì xảy ra để đêm nào cũng sống với nước mắt vì những lỗi lầm, vì phút nông nổi, vì nhầm tưởng rằng đó là cách giữ hạnh phúc của đời mình. Anh có biết điều đó không, anh thực sự nghĩ rằng tôi không còn trinh tiết hay lấy đó làm cái cớ để biện minh cho sự ra đi của mình?

Giờ tôi phải làm sao, tôi cảm thấy lòng tự trọng bị tổn thương, tưởng như không còn đau khổ nào hơn. Anh bỏ đi, tôi như người chỉ biết sống theo bản năng, sống để tồn tại. Anh quay lại gắn cho tôi thêm tội không còn trong trắng, tội lừa dối, tôi chết lặng đi. Chẳng lẽ mãi mãi đây là cái nhìn của người đời về những cô gái tiếp thị?

Tôi phải làm sao khi cha mẹ và người thân luôn tự hào về mình? Phải chăng vì tôi không là thánh nhân để nhìn thấy hết lòng người, hay bởi tôi chỉ là một người phàm trần một lần lầm lỡ trao yêu thương nên giờ phải gánh chịu mọi đau thương về cả thể chất lẫn tinh thần, mất hết niềm tin để sống như thế này?

Theo: Vnexpress.vn - Thanh

Cho một đêm tháng tư chông chênh… nhớ

Buổi tối đầu tuần, sẽ chẳng có gì khác ngày thường là mấy, cũng mở máy online, mở mail, vào facebook , lượn lờ vài forum quen thuộc ,vài ba câu hỏi thăm bạn bè rồi out nếu như tôi không online yahoo…


Cũng lâu lắm không mở yahoo, từ cái ngày facebook rầm rộ thì tần số online yahoo của tôi cũng giảm dần đi, thay vào đó tần số onl facebook tăng vùn vụt. 

Vậy mà mấy hôm nay chẳng muốn sign in facebook, tự nhiên muốn rời xa nó một thời gian, muốn đi tìm niềm vui riêng cho mình trong cuộc sống “thực” chứ không phải là qua những mạng xã hội ảo kia.
Cho một đêm tháng tư chông chênh… nhớ

Vô thức tôi sign in yahoo, chẳng phải vì lí do gì, chỉ là tự nhiên muốn mở và để sang nick, thế thôi. Bất chợt, âm thanh Buzz làm tôi giật mình, có ai đó vừa Buzz tôi. Chợt giật mình, là của Anh, bất ngờ, đã lâu lắm hơn 1 năm từ cái ngày tôi và Anh 2 người rẽ đi 2 hướng khác nhau…

- Em!

- Uh !

- Em khoẻ chứ? Dạo này em có tâm sự gì ah ? sao đăng toàn status buồn vậy?

- Dạ ,không có gì ! Em ổn!

Vài ba câu hỏi thăm rồi lấy lí do là bận việc rồi out yahoo!

Một cuộc trò chuyện ngắn ngủi…và một tâm trạng nặng trĩu!

Hoá ra Anh vẫn thường xuyên ghé facebook của tôi! Có lẽ Anh mượn tài khoản của bạn cùng phòng. Hơn 1 năm không onl yahoo chỉ là không muốn sign in chỉ vì muốn quên đi tất cả những gì của Anh. Vậy mà… tôi đã không thể quên Anh…đã cố gắng rất nhiều, đã xoá số điện thoại (thực ra thì sđt anh có bao giờ tôi lưu đâu), xoá nick yahoo, huỷ kết bạn facebook, chặn facebook của Anh..vậy mà hơn 1 năm qua tôi chẳng làm được. Thi thoảng bất chợt bước đi trên phố thấy bóng dáng ai đó giống Anh, có ai đó gọi tên Anh nỗi nhớ Anh lại đong đầy…

Đã bao lần tôi tự nhủ phải quên Anh, bắt đầu với cuộc sống mới, đi tìm hạnh phúc mới, vậy mà tôi không làm được.

Có vài người đến rồi đi bởi Em chẳng thể nào dành tình cảm cho một ai. Phải chăng Em sợ, sợ làm tổn thương người ta và cũng sợ người ta cũng như Anh, bất chợt đến rồi cũng bỏ Em mà đi. Bởi thế mà bây giờ Em vẫn như vậy, vẫn một mình bước đi, một mình đối diện với tất cả. Và có những lúc Em không ổn tí nào như lúc này đây, nhớ Anh, nhớ về những kỷ niệm ngọt ngào của cả hai.

Có những nỗi buồn không gọi thành tên

Có những người tuy xa mà vẫn nhớ

Có những thứ mà mình không thể quên

Nhưng cũng không ai muốn sẽ còn nhớ lại

Có những thứ qua đi có những điều sẽ trở thành mãi mãi

Có những điều trong lòng, có những thứ nói ra

Có những điều chẳng bao giờ phôi pha

Có những thứ nhạt nhoà trong ký ức

Có những thứ tưởng chừng như rất thực

Có những điều lại chỉ thoảng như mơ

Đã có lúc , tôi hối hận, nhưng ít thôi

Có đau và là những nỗi đau kéo dài triền miên

Và có khóc, khóc rất nhiều nhưng mỗi lần khóc lại cố che đậy nó đi

Có cả những đêm không ngủ, nằm im suy nghĩ miên man, nhớ về những ký ức khi bên Anh.

Là Em đã buông tay Anh trước, bởi thế có buồn, có nhớ, gặm nhấm và khóc một mình hằng đêm thì cũng chỉ mình Em biết, mình Em chịu.

Là Em đã quay lưng đi, là em đã cố giấu nước mắt, nhường Anh cho yêu thương khác hạnh phúc hơn.

Đã có đôi lúc Em thầm oán trách Anh, tại sao khi Em đi Anh đã không giữ Em lại..nhưng rồi có đôi lúc Em tự nhủ mình phải chấp nhận sự thật, bước tiếp con đường mà không có Anh bên cạnh.

Nhưng cũng có lúc vẫn hi vọng, vẫn tha thiết đợi…và vẫn yêu!
Em đã cố tạo cho mình một cái vỏ bọc hoàn hảo, ngày thì vẫn vui vẻ cười nói, nhưng có biết đâu những đêm Em khóc một mình.

Có lẽ sẽ còn những buổi tối như hôm nay, khi ký ức ùa về và nước mắt Em lã chã rơi khi nghĩ về Anh.

Sẽ chẳng biết đến khi nào khi nghĩ về Anh mà Em không khóc, chàng trai ạ ! Nhưng Em vẫn tin là sẽ có ngày đó, không phải bây giờ mà là một ngày không xa.

Sẽ có một người thay Anh chăm sóc Em, Anh nhỉ ? Và cũng sẽ có một cô gái thay Em yêu Anh, thay Em chăm sóc Anh. Hãy yêu cô ấy nhiều Anh nhé ! Em cũng sẽ chờ và yêu chàng trai của Em nhiều hơn thế !

Theo: Blogviet.com.vn

Lại thấy mình cô độc

Đã có những lúc em nghĩ rằng mình đã có được cả thế giới khi được anh yêu thương, được ở bên anh và được anh ôm trong vòng tay. 


Thế mà chỉ trong một chớp mắt, chỉ như một giấc mơ ngắn và em tỉnh giấc...cả thế giới như quay lưng lại với em. Em lại thấy mình cô độc...

Cô độc như khi lặng nhìn anh trải qua biết bao mối tình

Cô độc khi im lặng nhìn về phía anh mà chẳng đau buồn

Cô độc như khi tự mình chìm vào cảm xúc do chính mình tạo ra...

Và cũng có thật nhiều hạnh phúc khi anh cứ im lặng ở thật xa và chỉ đôi chút ngoái lại nhìn về phía em...

Và em... nhiều đêm...em say...em hát !
Lại thấy mình cô độc

Cuộc sống buồn đau - hạnh phúc xoay vần mà em nhận thấy mình như đã trải qua nhiều lắm... em thấy những nỗi buồn đau trong hạnh phúc trong nụ cười. Em thấy những giọt nước mắt trong cả những vòng tay thật chặt, em thấy em của mối tình đầu tam vỡ, khép mình ôm một nỗi đau thật lâu để giờ lại trở về như cũ...

Giây phút hạnh phúc em biết nó mỏng manh, em biết những cơm mưa ướt át ập đến nhanh và đi còn nhanh hơn thế nhưng sao em cứ ảo tưởng...Tin vào thứ gọi là Mãi Mãi !

Đêm ! trở mình với nước mắt và nỗi buồn ứ nghẹn trong lồng ngực . Tự hỏi trái tim còn yêu không ? Còn có thế níu kéo chỉ là một bàn tay thôi không cần phải là một tâm hồn trọn vẹn, có nên không?

Đêm ! những tin nhắn trách móc, những tin nhắn yêu thương, những tin nhắn níu kéo và buông tay đều không có trả lời. Người bảo muốn em hạnh phúc. Hạnh phúc là những gì bao ngày qua đang diễn ra ư ?
Đêm ! Bóng tối vuốt ve nỗi cô đơn đến tận cùng, nhưng khuôn mặt yếu đuối và đau khổ được bộc lộ những yếu mềm nhất của một người con gái mạnh mẽ cũng không kìm nổi. 

Em lại nhớ. Nhớ ư? Em đang nhớ ai? Nhớ người của ngày xưa ôm em trong vòng tay thật chặt, nắm tay em khi em yếu mềm hay nhớ 1 người buông tay đẩy em đi, im lặng khi em đau khổ nhất.... Phải chăng em vẫn còn nhớ 1 người đã đổi thay ?

Em đã yêu, yêu một người lạ hơn cả bản thân mình, yêu và cố gắng mọi thứ cho người lạ ấy để rồi người ta buông tay đẩy em đi đơn giản như một thứ tình na ná tình yêu. Người ấy thật khéo lựa chọn lúc nên đi hay ở. Em có phải đã quá ngu ngốc không ?

Em thấy mình thật giỏi khi gói tất cả những buồn bã tủi hờn trên gương mặt được bôi chát kĩ bằng nụ cười và son phấn. Dấu những giây phút cô đơn trong bộ phim hài vô vị. Kể cả trước anh, em cũng có thể giả vờ bình thản. Nhưng người có biết cái gọi là hạnh phúc cho em mà người muốn đó, đã được màn đêm che dấu và chính màn đêm mới thấu hiểu không?

Sau tất cả...em còn có cơ hội để hạnh phúc nữa không ?
Theo: blogviet.com.vn

Viết cho em, cô gái chông chênh trước ngưỡng mười tám!

Viết cho em, cô gái chông chênh trước ngưỡng mười tám! 


Cho những mảng u uẩn trong em và cho ánh sáng cuối đường em đi.

Ừ, có bao giờ em thấy chênh chao trước tuổi 18 không? 

Khi mà, em phải đứng trước những định hướng của tương lai trong khi tâm trí cứ mịt mù những hoài niệm của một thời "đi qua thương nhớ".

Em đủ lớn rồi đấy, đủ mạnh mẽ để tự lập rồi đấy!
Viết cho em, cô gái chông chênh trước ngưỡng mười tám!

Em có biết khi em mãi miết với những mảng kí ức xám xịt thì bạn bè em đang ngày đêm giải đề, học hành, đổ xô đi học thêm với niềm mong ước một ngày bước vào giảng đường đại học? Ấy thế mà em vẫn bình thản đến lạ! Em vẫn làm những thứ mà những người quanh em cho là viển vông. Em vẫn chìm mình trong cảm giác của ngày xưa ngày cũ mà chẳng mảy may gì đến những người quanh em.

Tôi vẫn thường đứng ở xa, rất xa nhìn ngắm cuộc đời em. Có lẽ mãi là như thế!

Khi em lao xao với cái bóng gầy trong nhà sách.

Khi em bước một mình trong cơn mưa chiều giăng lối.

Khi em ngồi trên ban công nhâm nhi một cuốn sách mà tôi chẳng biết tên.

Khi gió tạt vào mặt em se buốt, thế mà em vẫn người đường bước về ngôi nhà hoa huệ của năm xưa.

Khi em khóc, khi em cười.

Tôi vẫn ở ngày đây, chỉ có điều tôi vô hình lắm.

Và rằng trong tim tôi, dù mọi thứ có khắc nghiệt như thế nào, thì tôi vẫn tin em sẽ vượt qua bão giông trước ngưỡng mười tám!

Em có biết vì sao tôi chưa một lần chen chân vào cuộc đời em không? Vì rằng tôi không đủ can đảm, không đủ niềm tin để kéo em ra khỏi vũng bùn lầy năm ấy. Tôi như một cái bóng đuổi bắt em, nhưng lại không đủ dũng khí để sánh vai cùng em..

Tôi - đã qua tuổi mười tám của thanh xuân.

Còn em, đứng trước ngưỡng cuộc đời mà vẫn mơ hồ yên lặng.

Không ngồi yên được nữa đâu em, vững vàng và bước tiếp đi!

Tôi tin! Tôi tin ước mơ là người chiến sĩ hải quân trong em vẫn cháy, vẫn thúc giục em cố gắng. Nhưng tôi sợ cái ước mơ đó của em nó xa xăm vì còn một người khác ở chốn nào níu giữ chân em.

Cô gái của tôi ơi, vững chân lên chứ! Phía trước là mảng hào quang mà. Em cứ đi đi, qua đám mây to bự đầy u ám kia, qua cơn mưa rào bất chợt rồi sẽ thấy vầng dương ngay thô.
Theo: blogviet.com.vn

Friday, April 12, 2013

Phía sau một cô gái…

Phía sau một cô gái là những giận hờn tổn thương, là bàn tay nắm thật chặt mạnh mẽ nhủ lòng: “Nước mắt ơi, đừng rơi nữa…”

Phía sau một cô gái là những nỗi buồn chẳng thể gọi thành tên mà lặng lẽ giấu sau những nụ cười gượng gạo…

Phía sau một cô gái là những giận hờn tổn thương, là bàn tay nắm thật chặt mạnh mẽ nhủ lòng: “Nước mắt ơi, đừng rơi nữa…”

Phía sau một cô gái…

Phía sau một cô gái là nỗi cô đơn, là những tâm sự chẳng biết tỏ cùng ai, cứ lặng lẽ thu mình vào vỏ ốc tự bao bọc cho mình…

Phía sau một cô gái là những ích kỉ nhỏ nhen, là những ghen tị trong mệt mỏi để rồi tự trách mình: “Mình thật xấu…!”

Phía sau một cô gái là nghị lực, là mạnh mẽ, là bản lĩnh là can đảm, là vẻ ngoài gai góc ẩn sau một trái tim yếu mềm… 

Phía sau một cô gái là những nỗi nhớ xếp thành chuỗi dài, lặng im không dám nói vì sợ người ta bận rộn công việc… nỗi nhớ dai dẳng lúc âm ỉ, khi rực cháy, khiến tâm thần chẳng bao giờ đc bình thản toàn vẹn?

Phía sau một cô gái là giận hờn là trách móc nhưng cũng là yêu là thương, là thương, thương nhiều lắm!

Phía sau một cô gái là nỗi sợ hãi người sẽ bỏ ta đi, một lúc nào đó, là bàn tay buông lơi đứng gần mà không thể nắm, cứ xa xa dần rồi biến mất tự khi nào!

Phía sau một cô gái là những quan tâm những lo lắng, là nước mắt cứ rơi cho một trái tim chẳng thể lấp đầy và rồi nén lòng sợ những quan tâm là thừa thải…

Phía sau một cô gái là những khoảng trời riêng chẳng của riêng ai, cứ mải mê đi tìm nắng trong khoảng không bao la ấy rồi mỉm cười…

Và phía sau một cô gái là một chàng trai sẵn sàng làm chỗ dựa cho cô gái ấy mỗi khi mệt mỏi và yếu mềm,

Là sẵn sàng ôm cô ấy thật chặt từ phía sau,

Là có thể yêu cô gái ấy bằng chính trái tim chân thành của mình, 

Và sẽ chẳng khó đâu nếu yêu thật lòng...

Để nhìn thấy những điều ẩn giấu phía sau một cô gái!
Theo: Vnexpress.vn

Hướng dẫn Cách Tăng Like Facebook Thành Công 100% Miễn Phí

Copyright @ 2013 Học Tiếng Nhật 123 .Blogspot. Designed by Templateism | Love for The Globe Press