Thông báo:

Nhớ Like or share, comment nhiệt tình nếu thấy bài viết bổ ích nhé! tks mọi người

Web liên quan Web Tang Like+ View Choi game online Lop hoc tieng nhat Gunny Free
Showing posts with label Mùa Hạ. Show all posts
Showing posts with label Mùa Hạ. Show all posts

Friday, June 21, 2013

Hương hè tháng 6 vị ngọt quê hương

Tháng 6 - tháng của những cơn mưa không còn vội vàng, chóng vánh như những ngày của tháng 5, không còn những cái nắng gắt gỏng chợt đến rồi chợt tắt nữa. 

Mà dường như thay vào đó đã là một quỹ đạo, ngày nắng đêm mưa.

Tháng 6, lũ trẻ con được nghỉ hè, trò chơi với những viên bi, khúc gỗ, những lon bia, cái dép…đã trở thành quen thuộc nhưng thú vị và lôi cuốn nhất phải kể tới là những cánh diều mỗi chiều. 

Lũ trẻ chạy dài trên những triền đê, những cánh đồng lúa mới được thu hoạch. Cánh diều bay cao, bay xa như chứa đựng những ước mơ giản dị của không chỉ lũ trẻ mà cả những người dân quê mình. 

Tháng 6 cũng là tháng của những lo âu xuất hiện trên những gương mặt của lứa tuổi học sinh lớp 12 trước những kì thi quan trọng của cuộc đời. Những kỉ niệm tuổi học trò vẫn còn vấn vương, nỗi nhớ thầy cô, bạn bè làm cho những giọt nước mắt còn trực lăn dài trên khóe mi.

Hương tháng 6- hương đỏ của những quả vải, hương vàng, hương hồng của những quả xoài, quả đào chín mọng, thơm lừng chốn làng quê. 

Hương của những bông lúa chín vàng, của những trái lạc được người dân ta thu hoạch về hòa với hương thơm của đất phả vào cơn gió hiếm hoi khi cả ngày bị đốt cháy bởi ánh nắng rồi tối trời lại gặp mưa! Một mùi hương chỉ có ở những chốn làng quê tôi- nghèo nhưng thơm đến lạ… 

Một bức tranh mùa hạ đa sắc màu, mùi vị xen cả chút bình yên mộc mạc của hương đồng gió nội!
Hương hè tháng 6 vị ngọt quê hương

Tháng 6- hương mồ hôi của sự bận bịu, mệt nhọc khi cả ngày quần quật, lao động vất vả, những bữa cơm vội vàng để mau chóng nghỉ ngơi rồi lại phải làm tiếp. Tháng 6 với hình ảnh của những chiếc quang gánh nặng trĩu trên vai, những bó lúa, bó lạc,… những giọt mồ hôi ướt thẫm làn áo của mẹ. 

Những chiếc máy suốt cả ngày bình bịch trên những nẻo đường gồ ghề, mấp mô, hoạt động gần như không được nghỉ ngơi, những chiếc xe trâu, xe bò chở đầy những thành quả lao động… Công việc bận bịu của ngày mùa làm con người ta không có cơ hội để toan tính những chuyện của cuộc đời nữa. 

Cuộc sống vất vả giúp họ chia sẻ với nhau, giúp đỡ nhau nhiều hơn, từ mớ rau, con tôm, con cá hay thậm chí cả những thứ đơn giản hơn rất nhiều như chút mắm, chút muối…đến việc giúp nhau thu hoạch những thửa ruộng, vườn bãi…

Tháng 6- ba mẹ ở quê chỉ mong những đứa con xa nhà mau mau trở về để được hưởng thụ những trái thơm của làng quê, của gia đình. Ngon mà bổ. Ai đi xa, dù ở trong hay ngoài nước cũng luôn hướng về quê hương và gia đình. Nhưng những lúc như thế này họ chỉ có thể cảm nhận được vị ngọt của quê hương qua những cuộc gọi đường dài. 

Nhớ lắm chứ! Tôi biết họ nhớ gia đình, người thân và bạn bè. Gia đình cũng vậy, họ cũng nhớ và mong rất nhiều… Gửi tới họ những hương thơm nồng nàn - hương của đất, của hoa thơm, trái ngọt, của tình người, tình quê yêu dấu ở miền quê nghèo.

Và tất cả những hương thơm của đất trời tự nhiên ấy quện lại thành một mùi hương mang tên “nỗi nhớ”, nỗi nhớ người thân- nỗi nhớ Mẹ!
Theo: Blogviet.com.vn
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Wednesday, April 10, 2013

Tình yêu đầu, cơn mưa mùa hạ

Mình xa nhau cũng được một năm rồi. Cái nhộn nhịp của Sài Gòn làm tớ quên bẵng đi mọi chuyện buồn.

Mấy hôm nay trời mưa nhiều lắm, mưa bất chợt đến rồi cũng bất chợt đi, như mối tình đầu của tớ, nhiều tiếc nuối...

Tớ yêu mưa, thích nghịch mưa vào những buổi chiều tan học. Cũng chính ngày mưa ấy, tớ biết được tớ thích cậu. Học chung một lớp, dừng lại ở mức bạn cùng lớp, thỉnh thoảng chúng ta có nói chuyện với nhau. Năm mưới một, bạn bè trong lớp ghép đôi tớ và cậu, điều đó làm tớ khó chịu. Mỗi lần mọi người nói chuyện với tớ y như rằng sẽ hỏi cậu. Tớ quyết liệt phản đối và sẽ gây chuyện nếu đứa nào còn làm thế. Trái lại với tớ, cậu chỉ cười và lắc đầu, không hề có phản ứng gì. 
Tình yêu đầu, cơn mưa mùa hạ

Có thể cậu là người điềm tĩnh, còn tớ hãy còn trẻ con. Một buổi chiều trời mưa, tớ lơ đễnh thả hồn ra cửa sổ, nhìn những hạt mưa bay bay ngoài sân. Không hiểu vô tình hay cố ý, ánh mắt tớ nhìn về hướng cậu, bắt gặp gương mặt hơi cười của câu, cũng nhìn mưa rơi. Tự dưng trong lòng tớ cảm thấy có điều gì đó mới mẻ. Cũng kể từ ngày ấy, tớ chú ý đến cậu nhiều hơn.

Năm cuối cấp, áp lực học tập chồng chất làm tớ mệt mỏi vô cùng. Trong lớp, có vài cặp bắt đầu thích nhau, bị thầy cô nhắc nhở nhiều nhưng cũng không có tác dụng nhiều. Tớ vẫn nghĩ tình cảm của tớ dành cho cậu chỉ là một chút xuyến xao của tuổi mới lớn nhưng khi cậu rụt rè nói với tớ cậu cũng để ý đến một cô bạn chung bàn của tớ, tớ lại nghẹn lời. 

Ừ, cậu thích ai sẽ chẳng liên quan gì đến tớ nhưng không hiểu sao tớ lại giận dỗi với cậu. Rất buồn cười nhưng cậu vẫn xin lỗi tớ mặc dù cậu không biết vì sao tớ giận. Cậu cũng như tớ, thích nhưng chỉ biết giữ trong lòng, không một ai nói ra. Còn tớ, tớ bắt đầu ghét mưa, mưa làm tớ nghĩ đến cậu nhiều hơn.

Những tưởng rồi mọi chuyện sẽ dừng lại ở đó. Sau kì thi đại học, cả lớp tụ họp lại một bữa để chính thức chia tay. Ai cũng buồn, tớ còn muốn khóc. Mọi người thi nhau nói hết những điều giấu kín trong lòng trong thời gian qua. Không ai ngại ngùng vì sẽ chẳng còn nhiều cơ hội để gặp nhau nữa. Nhưng, có lẽ tớ là người nhút nhát nhất, tớ chỉ lặng lẽ ngồi nghe mọi người nói chứ không nói chuyện mình giấu từ lâu. 

Thỉnh thoảng tớ nhìn về cậu, cũng bắt gặp ánh mắt cậu nhìn tớ, tớ mỉm cười chứ không biết nói gì. Cậu cũng thế, cậu cũng không nói điều gì. Cô bạn chung bàn của tớ đột nhiên làm cả lớp ồ lên, cô ấy bảo người cô ấy để ý nhiều nhất là cậu. Tớ nghe như tim mình không còn đập được nữa. Tớ cũng như mọi người nhìn về cậu.

Trái lại với suy nghĩ của tớ, cậu chỉ mỉm cười rồi lắc đầu, vô tư như không có chuyện gì. Cô bạn không dừng lại ở đó, cô ấy hỏi cậu có thích cô ấy không. Tớ sợ, tớ sợ câu trả lời của cậu. Cậu đưa mắt nhìn tớ, tớ cũng nhìn cậu, đôi mắt rưng rưng. Nhờ đêm tối nên chắc cậu không nhìn thấy rõ đôi mắt tớ. Tớ chỉ mỉm cười khích lệ cậu. Và cậu trả lời, từ trước thì chưa nhưng bây giờ thì có. Tớ không hiểu câu nói ấy. Mọi người lấn át suy nghĩ của tớ, ùa lên chọc hai người.

Đêm đó, tớ về nhà với tâm trạng phức tạp. Moi thứ chẳng còn gì để lưu luyến. Tớ là người nhập học sớm nhất. Đồ đạc tớ đã chuẩn bị từ mấy hôm trước. Tớ online, muốn tìm ai đó để nói chuyện cho đỡ buồn. tình cờ cậu nhảy ra. Tim tớ đập nhanh cùng với bao nhiêu nỗi buồn. Cậu bảo tớ không có gì muốn nói với cậu sao. Tớ run run không gõ nên chữ. Chờ một chặp lâu, câu bắt đầu nói. Thật ra, lần đó cậu nói với tớ thích cô bạn chung bàn của tớ là cậu nói dối, người mà cậu thích là tớ, cậu chỉ thử thái độ của tớ. Tớ vỡ lẽ cùng bao nhiêu nuối tiếc. Cuối cùng, tớ gõ một dòng, mai tớ chờ cậu.

Mọi người tiễn tớ ra bến xe, trời lại đổ mưa làm tâm trạng của ai cũng buồn. Có thể tớ là người chia tay sớm nên tâm trạng càng bịn rịn. Chờ rất lâu nhưng cậu không đến. Mưa thì đổ, bến xe thì điều hiu, lòng tớ càng buồn vô tận. Cuối cùng cậu cũng đến nhưng tay cậu lại đan vào tay cô bạn ấy. Đó là hành động thay cho câu trả lời. Tớ ra đi, không còn gì vướng bận. Mắt tớ nhòe đi, may mà không ai phát hiện tớ khóc vì một điều khác.

Chiều nay, mưa lại đổ, mọi thứ ngày xưa cùng bao nhiêu nuối tiếc. Tớ từng nghĩ nhiều về giá như, nhưng cần chi phải giá như khi tất cả đã muộn. Tớ chưa có can đảm để bình thường lại với cậu. Nhưng một ngày nào đó tớ lại yêu mưa, sẽ nắm tay một cậu bạn nào có, có lẽ không phải là cậu...

Theo Mực Tím

Cơn mưa mùa hạ năm ấy...

Cơn mưa mùa hạ vội vã, hắn nắm lấy bàn tay bé nhỏ của nàng, siết chặt thật chặt, mắt môi mờ nhạt bởi những hạt mưa. Trước mặt một cô gái, hắn thấy mình gục ngã.

1. Nàng vô cùng bướng bỉnh, lúc nào cũng thích đứng trên nhiều người khác. Việc nàng xuất hiện trong tim hắn cũng khiến hắn giật mình thon thót. Đôi khi là sợ. Sợ nàng quá chủ động và sợ nàng quá kiêu hãnh để yêu thương một người. Câu nói mà hắn ấn tượng nhất bởi nàng là câu:
Cơn mưa mùa hạ năm ấy...

- Tớ có thể yêu cậu, tớ cũng có thể quên cậu, ngay lập tức!

Cơn mưa mùa hạ vội vã, hắn nắm lấy bàn tay bé nhỏ của nàng, siết chặt thật chặt, mắt môi mờ nhạt bởi những hạt mưa. Tim hắn run bắn như lần đầu bị điểm kém và sợ bố mẹ vạch mông cho ăn roi. Lần này, trước mặt một cô gái, hắn thấy mình gục ngã.

- Cậu về đi, tớ ổn!

Nàng quay đi, bóng nước chạy theo từng gót chân của nàng. Đôi giây búp bê màu đỏ ướt sũng, mái tóc màu hạt dẻ buộc đuôi gà ướt sũng, hắn tần ngần.

“Này, đừng đi chứ! Chờ tớ!”

Nàng vẫn đi, bước không nhanh không chậm. Trời vẫn mưa, hạt không to không nhỏ. Mọi thứ đều đều như một bức tranh nửa tĩnh nửa động. Hắn đứng im trong một bầu xám xịt. Xám xịt mưa và xám xịt của tâm hồn trống rỗng.

Sinh nhật tuổi mười tám, hắn cùng mưa. Và nàng đi mất.

2. Hắn là một tên con trai cao ráo, khỏe mạnh, rắn rỏi. Hắn truyền cả những nhiệt huyết và sôi nổi đối với trái bóng tròn cho tim nàng khẽ hát. Nàng thích hắn, thích cái cách hắn suy tư trầm ngâm, thích cái cách hắn đỏ lựng mặt khi bị trêu chọc. Hắn là con trai mà dễ thương như con gái, má cũng hây hây hồng. Nàng thích lắm.

Nàng khác với những cô gái vây quanh hắn, bởi nàng không xinh nổi bật, không khéo nổi trội. Nàng rất bình thường. Nàng chỉ là người biết cách chủ động mà thôi.

Chiều lá bay, nắng vàng nhạt, sân trường nhấp nhô nắng, nàng chạy lại ghế đá hắn đang ngồi, mở tay hắn ra và đặt vào đó một nhành cỏ bốn lá.

- Cho cậu này! May mắn vào sáng mai nhé!

Nàng chờ hắn bỡ ngỡ một lúc rồi mỉm cười chạy vụt đi. Chiến thuật gây thương nhớ bắt đầu từ giây phút đó. Nàng lém lỉnh dõi theo hắn, nàng cất nhắc từng chút một khi xuất hiện trước mặt hắn. Lúc nào cũng là vô tình nhưng cố ý, lúc nào nàng cũng thấy vui vui, rồi dần dần niềm vui ấy trở nên thân thiện quá đỗi. Nàng vờ hờn.


- Cậu cứ để tớ theo cậu mãi thế? Đuổi theo tớ một lần có được không?

3. Hắn không nhớ rõ mình và nàng đã quen nhau chính xác từ lúc nào. Nhưng trong trí nhớ của hắn, lúc nào cũng là nàng xuất hiện nổi bật trước tất cả. Những đứa con gái khác khen hắn tài giỏi, làm quen với hắn bằng những lá thư trong ngăn bàn. Chỉ riêng nàng chạy đến, vỗ vai và đặt vào tay hắn cái thứ mà hắn đang cần. Chỉ có vậy, buổi chiều đó ghi dấu một nụ cười đẹp như thiên thần…

Cho đến khi nàng khóc. Nàng ấm ức vì ai đó bóng gió sau lưng, vì ai đó khen chê một đôi đũa lệch. Với hắn, điều đó không quan trọng. Hắn là con trai, hắn thích người yêu hắn vô tư, hắn thích vẻ hồn nhiên và tinh nghịch nơi nàng. Nhưng cũng vì hắn là con trai, nên hắn vô tâm đến mức chẳng nhận ra nàng buồn như thế nào, nàng tủi ra sao.

Hắn có lần còn bông đùa những chuyện rất vặt vãnh, kiểu như:

- Chia tay cậu tớ còn nhiều sự lựa chọn khác mà, thế nên hãy giữ lấy tớ đi, nhé!

Hắn đùa, nhưng hắn không biết nàng đau. Cái cách hắn nói mà khuôn mặt cười toe khiến nàng rơm rớm. Vậy là chiều đó mưa to, hắn bị nàng cho vài thụi vào lưng, ủn xuống xe giữa đường, nàng phóng một mạch về tận nhà, bỏ mặc hắn lếch thếch đi bộ, vừa đi vừa tự hỏi: “Mình vừa nói gì sai?”
Sinh nhật tuổi mười bảy, hắn cùng mưa. Và nàng đi mất.

4. Nàng từng bắt gặp hắn đi trên phố với một ai đó, không phải bạn gái trên lớp, không phải chị em gái ở nhà. Là một-người-rất-lạ…

Nàng bâng quơ nghĩ đến chuyện rời xa hắn một thời gian. Bởi lẽ hắn dù vẫn yêu thương nàng đấy, vẫn quan tâm nàng đấy, nhưng có phần hời hợt. Nàng tự nghĩ liệu có phải vì mình là người chủ động quá nhiều nên hắn đâm ra chán ngán? Liệu có phải vì nàng đã trao đi yêu thương trước tiên và nhiều hơn hẳn để rồi nàng mới là người phải suy nghĩ về chuyện của cả hai?

Hắn lúc nào cũng cười toe, lúc nào cũng đỏ lựng má khi nói về chuyện tình cảm. Chỉ có cái nắm tay của hắn mới khiến nàng đủ dũng cảm để tin rằng hắn thật ra có yêu nàng. Bởi cái nắm tay ấy rất ấm, mạnh mẽ và rắn rỏi. Từ những lần chạm tay đầu tiên, nàng đã mỉm cười vì biết mình tìm đúng một bàn tay để nắm.

Chỉ có điều, nàng sợ đến một khi nào đó, khi mà nàng không đủ sức để nắm tay hắn chặt hơn nữa… thì hắn sẽ tự buông…

Ngày sinh nhật nàng trùng với ngày thi thử đại học lần một, cả lớp tất bật bài vở, hắn cũng không ngoại lệ. Và hắn đã quên. 

Sinh nhật thứ mười tám, nàng cười trên nụ đắng. Bàn học ở nhà là bình hoa của mẹ, gói quà trên giá sách là của lũ bạn thân. Tuyệt nhiên chẳng có hắn tồn tại. 

5. Sau chiều mưa vuột mất bàn tay nàng, hắn thấy mình vẫn ổn. Hắn chỉ sốt ba mươi tám độ năm, chỉ chút cháo nóng của mẹ và cái khăn lạnh đắp lên trán là khỏi. Hắn vẫn tung tăng trên sân với bóng và lũ bạn. Chỉ thiếu nàng ở hàng ghế người cổ vũ. Hắn có mông lung đôi chút, tim có nhói và hẫng đi nhiều nhịp, nhưng hắn vẫn ổn. Hoặc là cố làm ra mình có-vẻ-ổn.

Gặp nàng trên lớp, cái nhìn của nàng nửa hời hợt nửa quan tâm. Hắn thì lạnh nhạt hẳn. Hắn ghét cái kiểu khiến hắn phải chạy theo, khiến hắn phải lo lắng và nhẫn nại. Nàng là con gái, nàng được quyền đỏng đảnh, nhưng nàng quá lạnh lùng với tình cảm của hắn. Hắn có thể ngốc nghếch, có thể nhút nhát, nhưng chẳng lẽ qua cách thể hiện nàng chưa đủ tự tin về tình cảm của hắn? Có lẽ nàng muốn hắn chứng minh nhiều hơn thế, hoặc là nàng đã… chán hắn rồi.


Nghĩ tới đây hắn thấy hơi nhói. Hắn không dám nghĩ nữa, bởi những kỉ niệm với nàng đẹp như bài thơ mà nàng đang đọc, ấm áp như đám nắng đậu trên tán bàng già trên sân, nhẹ nhàng như những cơn gió vờn qua làn tóc mây của nàng mỗi chiều tan học. Hắn nhớ, nhớ ơi là nhớ!

“Này cậu, đừng bướng bỉnh rời xa tớ nhé?”

6. Sắp đến đợt thi thử lần hai, hắn vẫn bận tối mắt tối mũi để dành chút thời gian quan tâm đến cảm nghĩ của nàng. Nàng nhớ hắn cái kiểu nhớ rất lạ. Lúc nào cũng nhìn thấy hắn đâu đó trong tầm mắt, lúc nào cũng nghe thấy tiếng hắn dặn dò bên tai, thậm chí còn cảm giác được khoảnh khắc hắn lồng bàn tay to bản vào bàn tay nhỏ bé của nàng. Nói chung nỗi nhớ về hắn hiện hữu nhiều hơn nàng vẫn tưởng.

Và hóa ra, nàng không quá bướng bỉnh để biết cách tự quên đi một người. Thay vì học cách quên đi, nàng ôm thành nỗi nhớ. Nàng chỉ còn biết hai thứ trong suốt thời gian ôn thi: Đỗ đại học. Và hắn!

Tan giờ thi môn cuối của đợt thi thử thứ hai, nàng ra nhà xe lấy xe và ngóng một bóng hình quen thuộc. Thời gian trôi qua kẽ tay, mọi thứ đến nhanh hơn nàng nghĩ. Chuyện với hắn, thấm thoắt đã hai năm. Cho đến lúc nàng bắt đầu thấy mỏi mệt, nàng cảm giác mình đang dần là người chùn bước, thì nàng nghĩ đến chuyện buông tay.

Buông tay giống như giải thoát cho cả hắn và nàng. Như một cái kết dù không đẹp nhưng vẫn trọn vẹn cho chuyện tình thời áo trắng. Nàng có thể chờ hắn thêm một thời gian nữa, khi hắn đủ tự tin để khẳng định với tất cả rằng hắn yêu nàng chứ không đơn giản chỉ chứng minh cho một mình nàng. Nhưng liệu rằng hắn có muốn ngày ấy xảy ra không? Nói cách khác, hắn có thực sự còn tình cảm để quay trở lại với nàng như nàng hằng mong không?

Ra đến cổng trường gặp hắn, hắn gãi đầu gãi tai cười xòa.

- Cậu làm bài tốt không?

- Cũng ổn, thi thử thôi mà, không quan trọng lắm!

- Ừm…

- Sao chưa về nữa? Cậu đợi ai à?

- Ừ, đợi cậu.

- …

- Cùng đi đi!

Hắn và nàng dắt xe đi bộ song song trên con đường bằng lăng tím biếc. Hắn nhảy lên cao một đoạn, ngắt nhành bằng lăng nhỏ cài lên tóc cho nàng. Khoảnh khắc nàng ngước mắt lên chạm vào cái nhìn của hắn, nàng thấy giọt tròn chực tràn khỏi mi, còn hắn, tiến lại gần nàng hơn một chút. 

- Mình dừng lại ở đây, nhé!

- …

- Sau kì thi này tớ đi du học rồi. Xin lỗi cậu vì tất cả.

- …

- Khi xa tớ đừng quá bướng bỉnh và kiêu kỳ, hãy để cơ hội cho đứa con trai nào đó tốt hơn tớ ở bên cạnh quan tâm cậu, lo lắng và chăm sóc cho cậu. Khi xa tớ cũng đừng lì lợm thức quá khuya, đừng ăn mì tôm vào buổi tối chỉ vì mẹ vắng nhà. Khi xa tớ chăm chỉ tập thể dục đều đặn mỗi sáng để giữ gìn sức khỏe. Được không? Hứa với tớ được không?


Hắn nói với ánh mắt hoe đỏ, bàn tay nắm lấy tay nàng tự lúc nào, hờ hững chứ không nắm chặt, nàng bất giác thấy lạnh, thấy cô đơn và thấy mình chìm trong một khoảng không chới với. 

- Lo lắng cho tớ à? Sợ tớ không quên được cậu à?

Hắn ôm nàng vào lòng, kéo đầu nàng tựa lên vai hắn, vuốt tóc đuôi gà buộc cao bởi một sợi dây nơ màu đỏ.

- Tớ có thể yêu cậu, tớ cũng có thể quên cậu, ngay lập tức!

Cơn mưa mùa hạ vội vã, hắn nắm lấy bàn tay bé nhỏ của nàng, siết chặt thật chặt, mắt môi mờ nhạt bởi những hạt mưa. Tim hắn run bắn như lần đầu bị điểm kém và sợ bố mẹ vạch mông cho ăn roi. Lần này, trước mặt một cô gái, hắn thấy mình gục ngã.

- Cậu về đi, tớ ổn!

Nàng quay đi, bóng nước chạy theo từng gót chân của nàng. Đôi giây búp bê màu đỏ ướt sũng, mái tóc màu hạt dẻ buộc đuôi gà ướt sũng, hắn tần ngần.

“Này, đừng đi chứ! Chờ tớ!”

Nàng vẫn đi, bước không nhanh không chậm. Trời vẫn mưa, hạt không to không nhỏ. Mọi thứ đều đều như một bức tranh nửa tĩnh nửa động. Hắn đứng im trong một bầu xám xịt. Xám xịt mưa và xám xịt của tâm hồn trống rỗng.

Sinh nhật tuổi mười tám, hắn cùng mưa. Và nàng đi mất.

***

Hắn sau thời gian du học có trở về Việt Nam và tìm gặp lại nàng. Song nàng vẫn là cô gái như xưa, bướng bỉnh và kiêu kỳ đến mức không cho phép bất cứ chàng trai nào bước vào trái tim mình trừ khi nàng thực sự muốn thế và thực sự là người chủ động.

Hắn không định tìm cách làm quen lại với nàng vì hắn nghĩ mình không xứng đáng. Song đâu đó trong những câu chuyện với bạn bè, nàng vẫn hay kể về mối tình thời áo trắng, về một người con trai đầu tiên cho nàng biết cảm giác mật ngọt và vị đắng của tình yêu.

- Thật ra tình yêu không quá khó như chúng ta vẫn nghĩ đâu, còn có cái gì đó nhẹ nhàng và bình yên hơn thế nhiều lắm. Tao ấn tượng nhất là lúc hắn sắp bỏ rơi tao, hắn khuyên tao đủ thứ, nghe ấm lòng mà xót lắm mày ạ. Thế là từ lúc đó tao chỉ biết có hắn để yêu thôi. Kể cả khi hắn đi xa cả nửa vòng trái đất. Tao thật ngốc, mày nhỉ?

Cô gái ngồi trà chanh cùng những người bạn nói chuyện ở ngay sát bên cạnh, hắn mỉm cười vì nghe đâu đó thi vị giống như chuyện của mình. Hắn đã tin tưởng rằng đó là một ai đó không phải nàng. Bởi nàng sẽ không thừa nhận yêu hắn như thế, nàng sẽ nói rằng vì ghét hắn mới chờ hắn về để trả thù. Cô gái ấy đáng yêu và giống hệt nàng, nhưng chắc chắn không thể là nàng. Hắn vẫn đinh ninh là thế.

Cho đến lúc hắn quay người lại, cô nàng cũng những người bạn cũng lên xe đi mất. Tóc đuôi gà buộc bằng sợi dây nơ màu đỏ, đôi giày đỏ, chiếc vòng tay hình cỏ bốn lá…

Hắn bần thần nhận ra điều gì đó rất đỗi thân quen. Vậy là, hắn cố sức để đuổi theo. Còn chuyện hắn có đuổi theo để tìm gặp lại nàng được hay không vẫn còn là một dấu hỏi lớn. Ai đó sẽ tin rằng hắn gặp được nàng, ai đó sẽ cho rằng hắn nhận nhầm người, và ai đó nghĩ rằng hắn đã quá muộn để bắt kịp được hạnh phúc một lần nữa.
Theo: Kenh14.vn

Copyright @ 2013 Học Tiếng Nhật 123 .Blogspot. Designed by Templateism | Love for The Globe Press