Thông báo:

Nhớ Like or share, comment nhiệt tình nếu thấy bài viết bổ ích nhé! tks mọi người

Web liên quan Web Tang Like+ View Choi game online Lop hoc tieng nhat Gunny Free
Showing posts with label Tâm sự. Show all posts
Showing posts with label Tâm sự. Show all posts

Friday, July 19, 2013

Người yêu đòi tôi quan hệ mới đồng ý cưới

Tôi đã mấy lần cùng anh vào khách sạn nhưng chỉ quan hệ bên ngoài thôi. 

Tôi cảm thấy sợ, không biết khi anh đã tỏ đường đi lối về rồi có còn muốn tiến tới với tôi như đã hứa nữa không?

Tôi đã 35 tuổi, mới quen anh hơn tôi 5 tuổi được gần hai tháng. Tôi không biết gì nhiều về công việc, gia đình, cuộc sống riêng của anh, cái tôi biết là hiện anh sống một mình, bố mất, mẹ và anh em sống ở nước ngoài. 
Người yêu đòi tôi quan hệ mới đồng ý cưới

Chuyện quá khứ anh không muốn tôi biết, vì cho rằng nó không cần thiết, không quan trọng cho mối quan hệ hiện tại. Tôi tin những điều anh nói, tin vào sự từng trải của anh. Tôi nghĩ một người đã trải qua nhiều khó khăn, vấp ngã, đau khổ sẽ chín chắn hơn. 

Thật sự tôi thấy những lời anh góp ý với tôi về công việc, cuộc sống, gia đình rất hợp tình hợp lý. Nếu là một người nóng nảy, ích kỷ, nông cạn, không thể có những suy nghĩ như vậy được.

Tôi mong được quen một người như vậy, khao khát có một gia đình đơn giản, có chồng con, được chăm sóc gia đình. Duy chỉ có một điều, anh quan niệm tình yêu phải có tình dục. Tôi không phản đối nhưng muốn quan hệ chỉ sau khi cưới, hoặc ít nhất gia đình hai bên chấp thuận mối quan hệ này. 

Hiện tại tôi đã mấy lần cùng anh vào khách sạn nhưng chỉ quan hệ bên ngoài thôi. Tôi cảm thấy sợ, không biết khi anh đã tỏ đường đi lối về rồi có còn muốn tiến tới với tôi như đã hứa nữa không. Anh bảo giờ 2 đứa đã lớn tuổi, còn chờ đến bao giờ nữa. Anh bảo tôi muốn anh chờ cũng được, nhưng đàn ông không như đàn bà, họ không nhịn nổi. Nếu lỡ anh ăn bánh trả tiền và phải chịu trách nhiệm thì sao?

Tôi có cảm giác anh cũng đang cảm thấy chưa chắc chắn lắm. Anh bảo muốn làm vậy để chắc tôi sẽ làm vợ anh, rồi anh sẽ lo cho đám cưới 2 đứa. 

Anh phải thay đổi cả công việc, sắp xếp chuyện gia đình rất nhiều thứ mà không muốn cho tôi biết rằng tôi phải tin tưởng anh. Mặc dù cả hai đều cho rằng con cái là của trời cho, mong năm nay hay năm sau có con đều được, tuy không tốt lắm nhưng biết sao bây giờ.

Cả hai đều đã lớn tuổi, muốn có con nhưng chẳng thấy anh nhắc gì đến chuyện cưới xin cả. Đến khi tôi hỏi, anh bảo muốn chắc chắn tôi là của anh, muốn vậy thì phải “cho” anh. Anh bảo tình yêu phải có chuyện kia nữa. Tôi sợ một ngày nào đó có bạn bè, học trò trông thấy tôi ra vào khách sạn, không biết sẽ như thế nào nữa. Tôi cảm thấy buồn quá, không biết phải làm gì nữa. Hãy cho tôi lời khuyên, chân thành cảm ơn.

Ngọc - Vnexpress
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Tôi lấy chồng có phải là sai lầm?

Gần 2 năm từ ngày quen anh, các khoản nợ vẫn chưa hết. Tôi lại có thai, lần này thật sự không vui vì chúng tôi vẫn chưa sẵn sàng, nhưng không thể bỏ con lần nữa vì tội lỗi quá.

Tôi và anh quen nhau tình cờ trên mạng, vừa nói chuyện lại thấy rất hợp vì chúng tôi cùng quê, xa nhà, cùng hoàn cảnh không người thân nơi đất khách quê người. 

Khi mới quen anh rất tốt với tôi, chiều nào anh cũng chạy 30km đến chỗ tôi, cùng nấu cơm ăn, đi dạo hóng mát, uống cà phê trò chuyện đủ thứ trên trời dưới đất. Hai tháng sau khi quen, tôi phát hiện anh chơi đề, tôi bỏ qua vì ít ra anh vẫn tốt và không ảnh hưởng gì tới tôi cả.
Tôi lấy chồng có phải là sai lầm?
Quen nhau nửa năm anh lại chứng nào tật ấy, vẫn chơi cá độ đánh banh và còn nợ nần nhiều, khoản nợ khiến anh không thể nào trả được. Thương anh, tôi đã vay mượn giúp, ngay cả đưa xe của mình cho anh cầm. Tình cảm tôi dành cho anh quá nhiều, không hiểu tại sao lại dành cho anh nhiều đến như thế. Cuối cùng tôi cũng có được anh khi anh từ bỏ hết tất cả về ở với tôi, không còn ham chơi nữa, lại chịu khó làm ăn.

Chúng tôi đã đăng ký kết hôn dù vẫn chưa tổ chức đám cưới. Tôi có thai anh rất vui nhưng đi siêu âm bác sĩ bảo không có tim thai, nên vợ chồng đành bỏ con đi. Anh an ủi tôi rất nhiều rằng 2 đứa cố gắng làm ổn định, mua cái nhà rồi hãy sinh con. 

Gần 2 năm từ ngày quen anh, các khoản nợ vẫn chưa hết. Tôi lại có thai, lần này thật sự không vui vì chúng tôi vẫn chưa sẵn sàng, nhưng không thể bỏ con lần nữa vì tội lỗi quá. Giờ kinh tế chưa ổn định, nuôi con đâu phải đơn giản. Tôi lấy anh có phải là sai lầm hay không, giờ quyết định sinh đứa con này nữa? Tôi thật sự rối trí.

Hà - Vnexpress
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Có lẽ nào chồng tôi che giấu quá giỏi?

Tôi phát hiện mình bị nhiễm bệnh chỉ có thể lây qua đường tình dục. 

Rất nhiều suy nghĩ ập về, tôi chung thủy, vậy chồng đã có lỗi với tôi? Tại sao anh không nghi ngờ tôi nếu anh trong sạch?

Hiện tại, tôi đang nhớ về những ngày tháng quen nhau, ngày đám cưới tuyệt vời và hơn một năm là chồng vợ của nhau. Tôi không thể kìm được nước mắt khi suy nghĩ anh phản bội tôi thoáng qua. Tôi cầu nguyện anh không làm thế với tôi. 
Có lẽ nào chồng tôi che giấu quá giỏi?
Cuộc sống của chúng tôi khá bình yên, không lãng mạn, không sóng gió, đôi khi chúng tôi cãi nhau những việc linh tinh, nhỏ nhặt. Tuy nhiên tôi luôn tự hào khi anh luôn ở cạnh, muốn đi cùng tôi đến bất kỳ nơi đâu, tôi luôn tự hào khi những người xung quanh bị chồng phản bội thì với tôi anh ấy sẽ chẳng bao giờ làm điều tương tự.

Anh cơ bản là một người đàn ông hiền, không rượu bia, công việc của anh cũng không phải đi đâu ngoài giờ làm việc. Tôi luôn gặp anh vào buổi trưa và chiều sớm khi tan giờ làm. Kinh tế của chúng tôi cũng không dư giả nếu không nói là có phần thiếu thốn, anh luôn biết sống tiết kiệm. Sẽ không có gì để nói nếu không có một ngày tôi đi xét nghiệm máu, phát hiện mình bị nhiễm bệnh chỉ có thể lây qua đường tình dục.

Tôi tin tưởng anh đến mức vào khoảnh khắc đầu tiên tôi đã không nghĩ anh phản bội mình, tôi chỉ lo lắng cho bệnh của bản thân, nếu có gì không tốt sau này anh sẽ bỏ tôi. 

Thậm chí tôi nghĩ mình mới là người có lỗi, có thể căn bệnh này tôi đã nhiễm trong quá khứ, và bây giờ tái phát, nhưng không, kết quả cho thấy tôi chỉ vừa nhiễm bệnh. Nói những suy nghĩ đó với anh, rất may là anh đã không nghi ngờ tôi. Tôi vẫn không thể gạt bỏ cái suy nghĩ vì sao lại mắc căn bệnh này.

Tôi lục tung tất cả các website, hỏi bác sĩ trên các diễn đàn, không một thông tin nào nói rằng có thể lây nhiễm con vi khuẩn này bằng con đường khác. Rất nhiều suy nghĩ ập về, tôi chung thủy, vậy chồng đã có lỗi với tôi? Tại sao anh không nghi ngờ tôi nếu anh trong sạch? 

Tại sao những ngày vừa qua chỉ có tôi đau đáu suy nghĩ, khổ tâm, còn anh vẫn thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra? Mấy đêm rồi tôi trằn trọc, quay qua bên cạnh nhìn anh, anh đã ngủ say, tôi không thể chịu nổi cảm giác này.

Tôi cần biết sự thật, hoặc ai đó cho tôi biết rằng vẫn có những khả năng khác để mắc bệnh. Tôi không thể nói chuyện, không thể ôm anh khi cái cảm giác anh phản bội cứ đay nghiến mình. Tôi sẽ ngã quỵ mất, hạnh phúc tôi từng có lẽ nào phải sụp đổ? Nếu anh phản bội thì hạnh phúc trong thời gian vừa qua chỉ là giả dối, phải không anh?

Như - VNexpress

______________________________________________
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Wednesday, July 10, 2013

Phản bội chồng, lo sợ dính bầu với người tình

Lỡ như ngày đó bị rách bao cao su khi quan hệ với Nam, lỡ như không phải con của chồng tôi thì sao? Vì tôi và chồng không dùng biện pháp tránh thai nào mà đến hơn một năm sau, giờ tôi mới có thai.

Tôi lấy chồng được 2 năm, đang có thai 5 tháng. Khi chưa lấy chồng, tôi đã nghĩ cái ngày biết tin mình sắp được làm mẹ sẽ là ngày hạnh phúc nhất đời tôi. Nhưng oái ăm thay, tôi và chồng đều là mối tình đầu của nhau, quen nhau 2 năm thì anh có say nắng một cô sinh viên là học trò của anh. 

Theo như anh nói thì anh và cô ấy mới chỉ đến mức vào nhà nghỉ nằm tâm sự vì nhà trọ của cô bé ấy đóng cửa sớm và 2 người lại đi chơi về muộn, chứ chưa có chuyện đi quá giới hạn.
Phản bội chồng, lo sợ dính bầu với người tình
Lúc đó tôi đau khổ lắm, mãi không quên được chuyện đó, cho đến một ngày tôi gặp người bạn học chung lớp tên Nam. Nam quan tâm, chăm sóc tôi rất kỹ mà ở chồng tôi không hề có. Rồi tôi và Nam cũng có quan hệ vượt quá giới hạn.

Lúc này tôi và anh vẫn lạnh nhạt với nhau, đôi khi một tuần chỉ gặp nhau một lần. Một thời gian tôi biết được Nam cũng có quá khứ “huy hoàng” lắm, từng bắt cá 3, 4 tay, có người phải phá thai vì Nam. Khi gặp tôi, Nam đã thay đổi hoàn toàn, chỉ biết có tôi thôi.

Tôi và anh vẫn giữ liên lạc nhưng không quan tâm nhiều như trước. Cứ thế cho đến gần 2 năm sau gia đình anh ngỏ ý muốn cưới, tôi đã từ chối với lý do cần thêm thời gian, chưa sẵn sàng, công việc chưa ổn định. Bố mẹ anh nói sẽ tạo mọi điều kiện thuận lợi cho tôi, anh nói tôi cứ suy nghĩ anh sẽ đợi. Anh cũng muốn cưới vì bố mẹ anh muốn lúc này còn sức khỏe để lo cho anh. Tôi đã nói tình cảm dành cho anh không còn như lúc trước.

Người yêu cũ của Nam xuất hiện, nói cho tôi biết 2 người đó vẫn còn quan hệ với nhau, tôi nghĩ hóa ra đàn ông ai cũng vậy hết, lấy ai cũng vậy cả thôi, tôi quyết định quay về bên anh để vui lòng bố mẹ mình (tôi và anh quen nhau 4 năm rồi mới cưới). Ngày cưới tôi chẳng vui vẻ gì, bạn bè tôi không mời ai cả.

Về làm dâu nhà anh, tôi đã thực sự bị trầm cảm, anh là người gia trưởng, cơm bưng nước rót tới tận miệng. Có những lúc tôi muốn thay đổi anh để ăn xuống ngồi ăn cơm cùng tôi thì mẹ anh lại xen vào nói: “Con ăn gì để mẹ lấy cho”. Tôi không thể để mẹ chồng làm những việc ấy được và lại phải làm. Chưa bao giờ chồng giúp tôi được một việc gì dù là nhỏ nhất. Anh không bia rượu, nhưng đi làm về đến nhà là nằm dài ra chơi game và tôi lại phải cởi giầy thay đồ cho anh như người vợ có chồng xỉn vậy.

Chuyện chăn gối của vợ chồng ngày càng tẻ nhạt. Trước đây tôi là người có nhu cầu cao nhưng chỉ một tháng về làm dâu đã tắt ngúm. Có lẽ vì nhà chồng nhỏ, 2 vợ chồng chỉ có một cái giường 1m4 và cái rèm để che lại, thời gian đầu cứ 10 lần gần nhau thì 9 lần bị mẹ chồng kéo rèm ra coi. Mẹ bảo sợ 2 đứa nóng, quạt thì mẹ không cho mở lúc đi ngủ vì sợ trúng gió. Lúc tôi tắm mẹ cũng mở cửa nhà tắm đi vào với lý do mẹ lấy cái khăn rửa mặt. Tôi đã khóc rất nhiều, cảm thấy rất ngột ngạt khi ăn, ngủ, hay đi vệ sinh cũng không được thoải mái.

Chồng lúc nào cũng giáo huấn tôi: “Mẹ muốn làm gì thì làm, em đừng có hơi tí là cái mặt xị ra”. Anh còn nói với bạn trước mặt tôi: "Sau này ông có vợ thì lâu lâu phải la vợ ông, không thôi nó nhờn, ăn hiếp mẹ ông". Tôi cứ sống chán nản như thế cho đến tết vừa rồi chồng đi du lịch, tôi về nhà mẹ chơi và đi với một chị bạn. 

Ra đó, tôi gặp lại Nam, anh giải thích cho tôi người cũ kia quay lại chỉ muốn phá hoại. Lúc này tôi cũng rất buồn và chán nản nên đã ngã vào vòng tay Nam. Chúng tôi có sử dụng BCS, sau đó một tuần tôi biết tin mình có thai.

Tôi không biết cái thai là con ai, nhưng không muốn bỏ nó, vì tôi biết mình đã sai khi ngoại tình, không thể sai thêm nữa. Một phần tôi nghĩ chắc chắn nó là con chồng tôi, vì tôi và anh không dùng biện pháp tránh thai nào cả. 

Tôi thông báo tin có thai nhưng chẳng ai vui mừng cả, cha mẹ chồng cũng dửng dưng, chưa bao giờ mua cho tôi một món đồ ăn nào tẩm bổ hay bảo tôi nên ăn cái này, cái kia. Mẹ chồng suốt ngày nói: “Ngày xưa tao chẳng tẩm bổ gì, rồi sinh con cũng bình thường thôi, có gì đâu ghê gớm”. Chồng cũng chẳng bao giờ chở tôi đi khám thai vì làm biếng.

Đến giờ cái thai được 5 tháng, chồng bắt đầu quan tâm đến tôi hơn. Anh cho tôi thời gian nghỉ ngơi nhiều, tôi vẫn phải cơm bưng nước rót cho anh, anh chở tôi đi chơi để thư giãn nhiều hơn. Khi mẹ chồng dò xét và trách móc tôi thì anh cũng đôi lần biết bênh vực vợ. Tôi bắt đầu thấy sợ, lỡ như ngày đó bị rách BCS khi quan hệ với Nam, lỡ như không phải con của chồng tôi thì sao? Vì tôi và chồng không dùng biện pháp tránh thai nào mà đến hơn một năm sau, giờ tôi mới có thai.

Giờ tôi đang rất lo lắng, lo đứa con không phải con anh thì tôi sẽ giấu anh được đến bao giờ. Bây giờ tôi rất muốn sửa sai nhưng không biết phải làm thế nào. Anh rất mong cái thai là con trai nhưng tôi lại mong nó là gái. Tôi khổ tâm lắm, sống trong dằn vặt và lo sợ. Xin mọi người hãy cho tôi ý kiến tôi phải làm sao, có nên nói tất cả sự thật cho chồng biết không?

Minh
Theo: Vnexpress.vn
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Phạm nhiều sai lầm khiến tôi mất tình yêu chân thành

Thời điểm đó trùng với sinh nhật cô ấy, cô ấy rất muốn tôi đến để chính thức thông báo với bạn bè và gia đình về mối quan hệ này. Do mẹ mệt nên tôi đã từ chối không đến.

Chúng tôi quen nhau được 4 năm trong đó 3 năm làm bạn, làm đồng nghiệp và một năm yêu nhau. Người yêu kém một tuổi, có một đời chồng, một bé con kháu khỉnh. Chúng tôi đến với nhau đầu tiên là những người đồng nghiệp bình thường, thỉnh thoảng nói chuyện trong bữa ăn trưa hay giúp nhau một số việc lặt vặt. 

Dần dần thân nhau hơn, đặc biệt trong thời gian tôi nằm viện, chúng tôi nói chuyện nhiều, chia sẻ nhiều bắt đầu từ những chuyện về công việc, chuyện vui, dần dần là chuyện riêng tư của tôi và cô ấy.

Chúng tôi chia sẻ những nỗi buồn, niềm vui trong chuyện tình cảm, chuyện gia đình riêng, tất cả mọi việc, thân nhau đến mức không giấu nhau bất kỳ chuyện gì. Thời gian đó chúng tôi vẫn biết giữ khoảng cách vì lúc đó cô ấy đang là người có gia đình. 
Phạm nhiều sai lầm khiến tôi mất tình yêu chân thành
Sau đó tôi đi nước ngoài học tiếp, trong thời gian này chúng tôi vẫn trao đổi chia sẻ, cả hai đã trở thành điểm tựa tinh thần của nhau, động viên và chia sẻ trong những thời điểm khó khăn nhất, tưởng không thể vượt qua và dần dần chúng tôi yêu nhau.

Tôi không nghĩ tình yêu của mình là cảm xúc nhất thời giữa một người trống vắng và cô đơn một mình nơi xứ người gặp với một người tan vỡ chuyện gia đình. Tình cảm của chúng tôi bắt nguồn từ sự chia sẻ cảm thông, hiểu biết lẫn nhau, từ tình bạn chân thành và luôn nghĩ rằng đó là nền tảng vững chắc cho một tình yêu.

Chúng tôi đến với nhau cũng xác định được khó khăn do hoàn cảnh. Cô ấy là phụ nữ đã ly hôn và có một con nhỏ, tôi là con trưởng trong gia đình với một nếp nghĩ khá phong kiến nên gia đình rất dị ứng với việc con trai mình sẽ yêu và cưới một người phụ nữ đã ly hôn, lại có một đứa con. 

Tôi hiểu suy nghĩ đó của gia đình, nhưng tin mình sẽ vượt qua được, với cô ấy thì niềm tin đó rất mong manh, nếu gia đình tôi phản đối cô ấy sẽ chủ động rút lui vì không muốn làm sứt mẻ mối quan hệ trong gia đình tôi.

Tôi hiểu cảm giác đó, một mặt động viên cô ấy, một mặt chuẩn bị phương án trong trường hợp gia đình phản đối. Chúng tôi thực sự hạnh phúc, tưởng không có gì làm rạn nứt mối quan hệ này mặc dù thực sự chúng tôi có mốt số điểm bất đồng và mâu thuẫn đang được tích tụ. Có lẽ tình yêu và sự hạnh phúc quá lớn đã tạm thời che lấp đi những mâu thuẫn và bất đồng đó.

Chúng tôi chưa bao giờ nói chuyện với nhau về những bất đồng và mâu thuẫn đã có, những điều này chỉ nhắc đến trong những email hay đoạn chat, không được đề cập trực tiếp khi cả 2 ở bên nhau, mặt đối mặt. Phải chăng đây là một điểm sai khi chúng tôi không có được một cách trao đổi những vấn đề phát sinh hiệu quả, hay vì chúng tôi đã quá tự tin vào việc sẽ không bao giờ để xảy ra những điều đó.

Rạn nứt đã xảy ra trong lần tôi về nước. Lần về nước này của tôi không có trong kế hoạch mà đó việc đột xuất: tôi muốn về thăm mẹ bởi bà bị bệnh nan y tái phát. Việc này của mẹ làm ảnh hưởng rất lớn đến mọi người trong gia đình, là cú sốc rất lớn lên mọi người. 

Tôi lại phạm một sai lầm là không nói với cô ấy rõ nguyên nhân thực sự của lần về nước này. Tôi không dám nói bởi nghĩ nếu biết tình hình sức khỏe của mẹ tôi, cô ấy sẽ xuất hiện trở lại những suy nghĩ tiêu cực và có thể sẽ buông tay. Phải chăng vì suy nghĩ này dẫn đến những sai lầm tiếp sau?

Tôi dành hết thời gian ở bên mẹ mà không có thời gian cho cô ấy, bên cạnh đó thời điểm về nước tôi bị ốm ngay lập tức do sức khoẻ không tốt. Việc ốm, chăm sóc mẹ, và những suy nghĩ lo lắng cho sức khoẻ của mẹ đã làm đầu óc tôi mệt mỏi căng thẳng. 

Tôi luôn trong tình trạng thiếu ngủ, sức khoẻ không đảm bảo, thời tiết thay đổi làm cho tôi suy kiệt và có những thời điểm không làm chủ được suy nghĩ và lời nói của mình. Sai lầm nối tiếp sai lầm, thời điểm đó trùng với sinh nhật cô ấy, cô ấy rất muốn tôi đến để chính thức thông báo với bạn bè và gia đình về mối quan hệ này. Do mẹ mệt nên tôi đã từ chối không đến.

Tôi biết điều đó ảnh hưởng đến cô ấy đến mức nào và sẽ tạo ra những suy nghĩ về việc phải chăng tôi đã có những thay đổi và có gì đó không ổn trong mối quan hệ của chúng tôi. Tôi lại sai lầm khi không nói rõ nguyên nhân thực sự tại sao không đến được.

Cô ấy bị tai nạn, quả thực đúng lúc đó tôi kiệt sức hoàn toàn, đầu óc chỉ nghĩ đến mẹ đang ốm. Cô ấy gọi điện và nhắn tin, tôi không có hành động nào ngoài việc đến tối mịt mới gọi điện hỏi thăm. Tôi không viện lý do để bào chữa cho hành động này nhưng lúc đó tôi không đủ sức để làm gì cả. Tôi rất ân hận và dày vò mình, tại sao không đến với cô ấy trong lúc đó, tại sao không cố gắng dậy để đến chăm sóc cô ấy.

Trong cùng thời gian đó, một việc tồi tệ khác lại đến, số tiền tôi dành dụm trong suốt thời gian đi làm đã bị một người thân thuộc chiếm dụng. Đây là số tiền tôi dự định dùng để mua một căn hộ sau này cho tôi với cô ấy sinh sống. Tôi bị lừa mất hết, điều đó cùng với nhữngviệc đang diễn ra với mẹ và với cô ấy làm cho tôi muốn phát điên, hậu quả tôi có những lời nói thiếu suy nghĩ, gây tổn thương cho cô ấy. 

Mọi sai lầm của tôi như tích tiểu thành đại làm cô ấy mêt mỏi nên quyết định cắt đứt mọi liên lạc. Tôi như phát điên hoàn toàn, quay trở lại trường tìm mọi cách liên lạc với cô ấy. Tôi cũng thành công nhưng trong cuộc nói chuyện đó, cô ấy nói rất thất vọng và mất hết niềm tin đối với tôi, với những cư xử của tôi thời điểm đó, cô ấy cũng thất vọng về chính bản thân mình, rằng niềm tin đã mất đi trong tình yêu rất khó phục hồi lại.

Cô ấy nói vì mẹ ốm như vậy mà tôi đã có những cư xử không tốt thì nếu sau này có chuyện xảy ra mà gia đình tác động, tôi hoàn toàn có thể từ bỏ cô ấy hay vì gia đình mà làm cho cô ấy bị tổn thương. Dù tôi có giải thích và nói rõ hết mọi chuyện nhưng cô ấy vẫn đưa ra quyết định một năm không gặp, không liên lạc, không trao đổi. Trong thời gian đó nếu cả 2 có gặp được ai tốt thì hoàn toàn có thể chia tay nhau. Giờ cô ấy không muốn nghĩ gì về chuyện tình cảm cả, còn nói tôi có thể nghĩ cô ấy độc ác hay vô tình thế nào cũng được.

Tôi suy sụp, luôn trong tình trạng không ngủ được, hàng đêm vì bị dày vò bởi những sai lầm của mình và những lời nói cũng như quyết định của cô ấy. Tôi hoàn toàn hiểu những gì mình gây ra trong thời gian qua là một sai lầm rất lớn, nó hoàn toàn ảnh hưởng đến cô ấy. Tôi sợ mất cô ấy trong khoảng một năm này không liên lạc, không có trao đổi, mối liên kết hoàn toàn bị cắt đứt thì mọi điều xấu có thể xảy ra.

Giờ tôi chẳng biết phải làm sao nữa, chẳng nhẽ chờ đợi một năm trôi qua với những thấp thỏm cộng với sự tra tấn về niềm tin và hy vọng. Tôi thực sự không biết phải làm sao nữa.

Tâm
Theo: Vnexpress.vn
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Lẽ nào vợ tôi có con với người khác?

Tôi chưa bao giờ khẳng định con em sinh ra không phải con tôi. Tôi chỉ nghĩ ngợi lung tung và nói: “Không biết có phải con mình không nữa”, vì khi chúng tôi quan hệ vợ chồng có dùng biện pháp. Trong đơn ly hôn em có ghi chúng tôi không có con chung.

Năm nay tôi 34, vợ kém 5 tuổi, có một bé gái kháu khỉnh gần tròn 1 tuổi. Chúng tôi là dân tỉnh lẻ lên Sài Gòn học, làm việc rồi quen nhau. Cuối năm 2010 chúng tôi chính thức là vợ chồng.

Em và tôi quen nhau 2 năm mới tiến đến hôn nhân. Lúc mới quen em, tôi chưa nghĩ nhiều đến việc lập gia đình và không nghĩ sẽ chọn em làm vợ. Tôi không yêu em như những chàng trai cô gái khác, chỉ thấy thương em, thương hại thì đúng hơn. 
Lẽ nào vợ tôi có con với người khác?
Gia đình biết tôi có bạn gái và hối lập gia đình vì tuổi cũng lớn. Thời gian tôi nhận thấy mình không thích hợp với em, tôi và em khác xa nhau về tính tình, tôi chủ động nói lời chia tay nhưng em không đồng ý. Có những lúc tôi xúc phạm đến danh dự của em, hành động thô lỗ như người không có văn hóa nhưng em vẫn chấp nhận và theo đuổi tôi đến cùng.

Trước khi quen em tôi từng suy nghĩ sau này sẽ không bao giờ đánh phụ nữ, đặc biệt là vợ mình. Tôi không làm được điều này khi sống gần em, tôi thường đánh em khi nổi nóng. Em hứa sẽ thay đổi tính tình, tôi bỏ qua cho em và thầm nhắc mình không được đối xử như vậy vì em cần được yêu thương và che chở. Hết lần này đến lần khác em hứa và tôi suy nghĩ lại, có lúc nghĩ mình phải xa vì không yêu em, để em tìm người khác thích hợp hơn. Tôi và em có quá nhiều vết xướt sống gần nhau mà như cách xa nghìn trùng.

Em là người tốt, biết yêu thương và giúp đỡ mọi người. Em không đẹp về hình thể và khuôn mặt nhưng điều đó không quan trọng bằng tính tình và con người thật của em. Tôi quyết định cưới, em cũng chấp nhận lấy tôi làm chồng, khi mẹ hỏi “Con có hiểu hết tính tình của nó và chấp nhận được không”, em trả lời hiểu hết và chấp nhận được.

Cưới xong một hai hôm sau chúng tôi vào lại Sài Gòn tiếp tục công việc và lo cho nhau. Một thời gian giữa hai vợ chồng cũng hay xảy ra lục đục, hiếm khi tôi gọi được tiếng “Em ơi” hay “Vợ ơi” với em. Giữa hai vợ chồng ít có thời gian ngồi lại nói chuyện về những khuyết điểm và sai lầm của nhau, em không bao giờ chịu nhận lỗi về việc làm của mình. 

Chưa một lần em gọi điện về gia đình xin lỗi ba mẹ tôi. Em chửi tôi những lời đắng cay, chua chát mà tôi chưa thấy một lần em hối hận về điều đó. Em cho rằng do tôi chửi em trước, em đi so sánh với tôi để hết lần này đến lần khác tôi đánh em và em lại chửi tôi.

Nhiều lúc tôi nghĩ em cũng có cái được cái không, tôi cũng vậy, được cái này không được cái kia, em là người biết cố gắng, chịu khó, tằn tiện, biết nghĩ đến tương lai, không đua đòi phấn son quần áo đẹp, rồi tôi nghĩ đến mình và thấy mình cũng giống em. 

Tôi không rượu chè, thuốc lá, cờ bạc, trai gái, lo làm và nghĩ đến tương lai. Tại sao giữa chúng tôi hay xảy ra nhiều chuyện như vậy, có phải cái tôi quá lớn trong con người của em và tôi? Em không bao giờ chịu nhịn trong lúc tôi nóng giận, em muốn giành phần thắng về cho mình vì nghĩ nếu nhịn lần sau tôi sẽ tệ hơn, em chửi tôi những lời chua chát mà tôi không cho phép em làm điều đó.

Buồn đó rồi vui đó, khi biết em có thai, tôi hạnh phúc, lo lắng và suy nghĩ nhiều hơn. Chuyện sinh hoạt vợ chồng đều dùng biện pháp vì nghĩ kinh tế chưa ổn định và hai vợ chồng hay cãi vã nên từ từ hãy có em bé. Tôi suy nghĩ nhiều nhưng không nói cho em biết suy nghĩ của mình, có lần em nói với tôi em không bao giờ “như vậy” với ai ngoài tôi và tôi tin em. 

Khi biết em có thai tôi không dám nói nặng lời dù có lúc rất giận, tôi âm thầm lo lắng và chăm sóc cho em, đều đặn đưa em đi khám thai định kỳ. Kết quả khám thai em sinh khó nên phải mổ, tôi càng lo lắng nhiều hơn. Ngày sinh cũng đến, em nhập viện chờ mổ, tôi hồi hộp lo lắng.

Em được bác sĩ đưa vào phòng mổ, tim tôi đập nhanh, hồi hộp. Ngồi đợi tin của em, tôi cầu nguyện và suy nghĩ lung tung, khi thấy tên em xuất hiện trên bảng điện tử tôi mừng đến rơi nước mắt. Tôi được lên phòng gặp con, hạnh phúc và thương em nhiều hơn bao giờ hết. Được gặp con và làm thủ tục nhận con xong, tôi lại trở về phòng chờ, đợi gặp em. 

Bao nhiêu người đã được gặp vợ của mình còn tôi thì chưa. Một lần nữa tôi lại lo lắng cho em, không ngủ, không ăn uống, chỉ mong được gặp em. Em nhìn tôi và nở một nụ cười, tôi nghĩ mình sẽ làm tất cả để bù đắp lại những gì đã gây ra cho em, muốn tự tay chăm sóc em.

Thời gian hồi hộp, lo lắng, cầu nguyện đã qua, cãi vã lục đục lại đến. Tôi cưới em không phải vì vóc dáng xinh đẹp hay khuôn mặt khả ái, vậy tại sao hai chúng tôi hay xảy ra hết chuyện này đến chuyện khác, có phải vì cái tôi quá lớn trong em hay trong tôi? Em muốn thắng tôi, hơn tôi em mới chịu? Còn tôi thì không bao giờ chịu như vậy.

Tôi chưa bao giờ khẳng định con em sinh ra không phải con tôi. Tôi chỉ nghĩ ngợi lung tung và nói: “Không biết có phải con mình không nữa”, vì khi chúng tôi quan hệ vợ chồng có dùng biện pháp, em là người biết, vậy mà có bao giờ em chia sẻ hay nói ra điều đó với tôi. 

Sinh được hơn một tháng, em chửi rồi đuổi tôi ra khỏi nhà trong khi có mẹ đẻ của em ngồi đó, bà chỉ biết nhìn tôi mà cười. Hơn một tháng rưỡi em viết đơn ly hôn, trong đơn em có ghi chúng tôi không có con chung, tôi đã đọc và ký. Sau này tôi cũng không thấy em cắn rứt lương tâm hay hối hận gì về việc làm của mình.

Gần đây công việc kinh doanh của tôi không thuận lợi, không đủ trả lương cho nhân viên và mặt bằng. Chị hai gọi điện đòi tiền lúc trước hai vợ chồng mượn, rồi đứa em dâu sinh đầy tháng tôi cũng không dám liên lạc vì không có tiền, phải tự mình xoay lấy mà không nói cho em biết, nghĩ em cũng cực khổ vì con nhiều nên không nói với em điều này. Từ công việc không thuận lợi, vợ chồng không sinh hoạt hay tâm sự gì với nhau, nhìn mặt mày xị ra cả bốn năm ngày nay của em, tôi lôi chuyện quá khứ ra đánh em, rồi chúng tôi ly thân từ đó.

Tại sao vợ làm giấy khai sinh cho con mà không hỏi ý kiến tôi? Tại sao phía gia đình ngoại đi làm giấy khai sinh cũng không báo cho tôi? Tại sao trong giấy ly hôn em viết chúng tôi không có con chung? Những câu hỏi này tôi sẽ để dành mà hỏi tội em mỗi khi bực tức chuyện gì. Cái tôi lo nhất bây giờ là đứa bé lớn lên như thế nào khi không có tôi. Tôi đã nhắn tin cho em nhiều nhưng em không nghe máy và cũng không trả lời tin nhắn.

Trong tôi giờ đây tình thương dành cho em đã vơi đi dần, chỉ còn lại một tí mong manh không biết có kéo được tôi về lại với em không. Tôi xin mượn tựa một bài hát rất thích hát mỗi khi có em “Xin lỗi tình yêu”. Tôi cũng không nghĩ có một ngày tôi viết những dòng tâm sự này để mong có được sự góp ý thật chân thành từ phía độc giả để có quyết định cho cuộc đời mình. Chân thành cảm ơn.

Khánh
Theo: Vnexpress.vn
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Mỗi lần tôi đi công tác, vợ đều dắt trai về nhà

Đi đến cửa phòng ngủ, tôi phát hiện vợ mình đang nằm mơn trớn một gã trai lạ. Cảm giác trên đầu mình mọc ra một cái sừng che hết mọi ý chí, sự khôn ngoan, tôi lao vào túm cổ gã trai đó, đấm đá một trận nên thân.

Tôi năm nay 35 tuổi, vợ nhỏ hơn 4 tuổi. Vợ chồng tôi kết hôn được 5 năm, có với nhau một cậu con trai gần 4 tuổi. Trước khi làm đám cưới, chúng tôi có một quãng thời gian yêu nhau dài ba năm. 

Những ngày mới cưới, chưa có con, vợ chồng kiếm được bao nhiêu tiền chỉ việc chi cho ăn uống, hai vợ chồng đã ăn trưa ở cơ quan rồi, còn mỗi bữa sáng và tối ăn cùng nhau nên chi tiêu thế nào cũng được, ăn uống xuề xòa cũng xong, có ngày vợ chồng ăn toàn đậu và rau cũng cảm thấy vui vẻ. 
Từ khi sinh em bé, hàng trăm khoản chi tiêu linh tinh khác phải kéo theo, tiền sữa bỉm, tiền thức ăn nấu cháo cho con, tiền cốm nọ, cốm kia để kích thích tiêu hóa cho trẻ biếng ăn…

Trong khi đó vợ tôi ở cữ, lại không thể đi làm nên thu nhập tất cả nhờ cậy vào đồng lương ít ỏi của tôi. Khi con lớn hơn một chút, vợ có thể đi làm để đỡ đần tôi thì lại phát sinh khoản nhờ người trông con. Do thu nhập không cao nên tôi quyết định bỏ việc ở chỗ làm cũ để chuyển sang làm việc cho một công ty khác với mức thu nhập cao hơn. Có điều từ ngày chuyển việc, do tính chất đặc thù nên mỗi tháng tôi phải đi công tác một tuần đến nửa tháng là chuyện thường tình.

Lúc đầu vợ cũng cằn nhằn kêu ca về giờ giấc của tôi, từ ngày đi đến ngày về hôm nào chúng tôi cũng gọi điện, nhắn tin cho nhau. Được một thời gian thấy quen dần, hơn nữa công việc của tôi ngày một nhiều nên các cuộc điện thoại cũng dần thưa hơn. Mỗi chuyến đi tôi đều báo trước kế hoạch cho vợ biết sẽ đi mấy ngày, có đợt tròn một tuần, cũng có đợt phải hai tuần, đủ để giải quyết xong một số việc.

Cách đây tròn một tháng tôi có chuyến công tác hai tuần, đến nơi bắt tay vào công việc, mọi thứ rất thuận lợi, chỉ cần 10 ngày mọi việc đã đâu vào đấy. Do hoàn thành trước tiến độ nên tôi được công ty cho phép về trước mấy ngày. 

Quá vui mừng và cũng muốn tạo một niềm vui bất ngờ dành cho vợ nên tôi không gọi điện báo trước, cứ thế bay về và bắt taxi chạy thẳng về nhà. Khi về đến nhà, trời cũng tương đối muộn, tôi bước nhẹ nhàng định mở cửa phòng ngủ, trong đầu đang mường tượng về một đêm rực rỡ của hai vợ chồng vì đã đến cả chục ngày nay tôi lao vào công việc và phải “nhịn” gần gũi vợ rồi.

Đi đến cửa phòng ngủ, thấy hé một khe hẹp, tôi phát hiện ra vợ mình đang nằm lõa lồ, mơn trớn một gã trai lạ. Quá tức tiết vì cảm thấy bị lừa dối, cảm giác trên đầu mình mọc ra một cái sừng che hết mọi ý chí, khôn ngoan, tôi lao vào túm cổ gã trai đó, đấm đá một trận nên thân. Vợ tôi và gã đó quỳ xuống cầu xin tôi tha thứ. Cô ấy trình bày do cảnh cô đơn khi chồng đi làm xa và gã kia cũng xa vợ đến đây làm ăn, hai kẻ thiếu thốn tình dục nên khi gặp nhau đã nảy sinh ham muốn xác thịt chứ thực chất tình cảm không có gì sâu đậm. Họ chỉ mới qua lại vài tháng gần đây, mỗi khi tôi đi công tác.

Hai người cũng có thỏa thuận ngầm, khi xong việc ai về nhà nấy, không được làm bất cứ điều gì ngu ngốc ảnh hưởng đến hạnh phúc gia đình hai bên. Thật phi lý và vớ vẩn! Nếu không có việc bắt gặp quả tang ngày hôm nay thì không biết tôi còn bị phản bội đến bao giờ. Tôi còn rất yêu gia đình, không muốn cảnh tan nát, lại càng không muốn con phải chịu thiệt thòi khi bố mẹ ly hôn. 

Nếu vợ tôi vì có tình cảm với gã đó dẫn đến việc “lên giường” với anh ta thì còn có thể tha thứ được, điều đó chứng tỏ tôi không còn được cô ấy yêu nữa, như thế lại khác. Đằng này chỉ vì sắc dục, thiếu thốn tình cảm mà cô ấy bất chấp chồng con, bỏ mặc hạnh phúc gia đình để chung đụng xác thịt với người đàn ông khác thì tôi lại không thể nào chịu đựng được.

Giờ đây chúng tôi tạm thời ly thân. Tôi đang muốn có một khoảng thời gian để suy nghĩ lại những gì đang diễn ra giữa tôi và vợ. Mặc cho vợ luôn miệng cầu xin tha thứ nhưng tôi vẫn chưa thể ra quyết định. Tôi cần thời gian để có một quyết định chín chắn. Tôi phải làm gì với người vợ này đây? Độc giả nào từng trải có thể cho tôi xin một lời khuyên. Xin cảm ơn!

Quân
Theo: Vnexpress.vn
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Wednesday, July 3, 2013

Gia đình bạn trai coi thường vì nhà tôi nghèo

Nhà anh bề thế, nhà tôi bình thường, họ tỏ ý không hài lòng về tôi. Anh không công khai yêu tôi, tôi chưa về làm vợ mà đã bị họ hàng anh coi thường.


Tôi và anh yêu nhau gần 3 năm, tình cảm khá ổn, công việc 2 đứa đang dần ổn định. Bố mẹ tôi làm ăn kinh doanh, buôn bán nhỏ, sau tôi còn một đứa em gái 17 tuổi, gia đình không thuộc diện khá giả. 

Tôi vẫn tự hào bố mẹ dạy mình nên người, biết cư xử phải phép, trên dưới rõ ràng. Bên phía nhà tôi coi anh như chàng rể tương lai. Trong những ngày giỗ, tết hay dịp quan trọng anh luôn có mặt với tư cách là thành viên của gia đình, bố mẹ họ hàng nhà tôi đều quý mến anh, không có gì đáng chê trách.

Tình cảm chúng tôi lớn dần theo thời gian nhưng mỗi khi tôi ngỏ ý muốn về nhà thăm gia đình, anh gạt ý nghĩ đó sang một bên và tỏ vẻ khó chịu. Gia đình anh khá giả, bố anh làm to, mẹ anh là chủ một thương hiệu thời trang nổi tiếng và là người đồng bóng. 
Gia đình bạn trai coi thường vì nhà tôi nghèo
Họ biết tôi nhưng chưa một lần anh chính thức đem tôi về ra mắt. Nhà anh bề thế, nhà tôi bình thường, họ tỏ ý không hài lòng về tôi, tôi được biết điều này qua anh. Ngay cả cô họ của anh hơn chúng tôi chỉ 1, 2 tuổi, mỗi lần tôi có ý muốn gặp gỡ nói chuyện họ đều tìm cách lảng tránh, cả anh cũng vậy.

Có lần anh sẵn sàng để tôi đi xe về một mình để qua nhà đưa cô đi chơi, nhưng lý do anh đưa ra lại là gia đình bên đó có chuyện nên muốn nhờ anh sang giúp. Trong lúc anh đang đi vệ sinh tôi lén lấy điện thoại anh đọc trộm tin nhắn, tức giận nhưng vẫn cố tỏ ra nói chuyện rồi hỏi khéo xem tại sao anh làm như thế mà không nói sự thật với tôi. Đây là lần đầu tiên tôi nổi khùng lên như thế trong khi đó người cô họ biết chúng tôi đi với nhau.

Tôi không biết phải suy nghĩ thế nào về anh. Ở bên cạnh nhau lúc nào anh cũng cho tôi cảm giác yêu thương, tôi là nhất, câu cửa miêng của anh là: "Anh với em như thế nào thì em phải hiểu chứ". Thực sự tôi thấy lời nói đi ngược lại thực tế. Anh không công khai yêu tôi, tôi chưa về làm vợ mà đã bị họ hàng anh coi thường, miệng anh lúc nào cũng nói yêu, không nói ngoa chứ anh biết chăm sóc, yêu thương tôi lắm.

Nhìn vẻ bề ngoài tôi không có gì nổi bật, nhưng ai tiếp xúc cũng thấy tôi được cái ăn nói khéo, thẳng thắn, chả bao giờ làm phật lòng người khác. Thế nhưng tôi không chịu nổi được cảnh gia đình người yêu coi thường. Hơn một năm nữa tôi sẽ đi du học, liệu tôi phải làm gì khi người yêu cư xử với mình như vậy? Tôi không có điểm tựa nào liệu có nên tiếp tục tình yêu này hay không?

Vi
Theo: Vnexpress.vn
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Tôi yêu người không bao giờ muốn cưới

Anh vẫn nói yêu tôi, nhưng không còn nói muốn lấy tôi như trước. Nội tâm anh cũng giằng xé vì không biết phải làm sao để từ bỏ tình yêu dành cho tôi.


Tôi quen anh vào năm thứ ba trong một chuyến đi xa giao lưu giữa hai lớp đại học. Từ khi anh cầm tay tôi nhảy sạp vào đêm mưa tháng hai ấy, chúng tôi đã bước chân vào cuộc đời nhau. Gần anh, tôi nhận thấy rõ ràng khoảng cách cả ngàn dặm giữa hai đứa. 

Anh ở một thế giới khác tôi, gia đình hoàn hảo, tuổi thơ êm đềm, tương lai trải hoa hồng. Mọi thứ trong cuộc đời anh dường như đã được sắp đặt, không phải dày công suy nghĩ cũng như cố gắng quá nhiều mà vẫn được toại nguyện. Tôi hay trêu anh được nuôi lớn trong lồng kính vô trùng.

Nhiều biến cố thăng trầm đã khiến tôi già dặn trước tuổi, phần nào đó dễ mặc cảm, tự ti. Cùng tuổi, hoàn cảnh sống lại khác nhau nên tôi luôn suy nghĩ nhiều hơn, sâu hơn anh. Tôi giống như một người bạn, người chị, người thầy bên cạnh anh. 
Tôi yêu người không bao giờ muốn cưới
Rồi tình yêu cũng đến với tôi sau gần một năm anh theo đuổi. Ngày ấy, quanh tôi có nhiều người đàn ông tốt, thành đạt, thậm chí được lòng cả gia đình tôi, nhưng tôi bị chinh phục bởi trái tim chân thành và sự tận tụy của anh. Bạn bè nói tôi may mắn khi yêu anh – người được gọi là của hiếm thời nay.

Với anh, tôi là mối tình đầu, tình yêu thời sinh viên thật êm đềm, chỉ có tôi đành hanh, gây sự rồi giận dỗi. Anh luôn dịu dàng, bao dung, anh xin lỗi ngay cả khi không sai. Tôi cũng nghĩ mình may mắn. Thời gian trôi qua, cuộc sống cũng thay đổi, tôi ra trường, va vấp, trưởng thành, anh vẫn đứng nguyên ở đó. 

Chừng ấy thời gian quen nhau, anh chưa từng đưa tôi về gặp gia đình. Thời sinh viên, anh nói đợi đến lúc ra trường, khi anh độc lập và được bố mẹ công nhận. Sau khi ra trường, anh kể với gia đình về tôi và tình yêu của hai đứa. Buồn thay, chúng tôi bị phản đối vì lý do tuổi tác, vì hoàn cảnh gia đình tôi phức tạp, vì tôi là con gái ngoại tỉnh. Bố mẹ anh chưa gặp tôi, chưa biết mặt mũi hay tính nết tôi sao mà phản đối dữ dội.

Anh vẫn nói yêu tôi, nhưng không còn nói muốn lấy tôi như trước. Nội tâm anh cũng giằng xé vì không biết phải làm sao để từ bỏ tình yêu dành cho tôi. Anh không phải người đàn ông trưởng thành, tự làm chủ cuộc đời mình. 

Anh vẫn chỉ là cậu học sinh cấp 3 không đi chơi về khuya và không làm trái lời bố mẹ. Tôi đã đau khổ biết bao, đã quyết tâm bao lần để rời xa anh nhưng luôn thất bại. Tôi đã gọi anh là kẻ hèn nhát, yêu cầu anh để cho tôi yên, tôi đã cố gắng quen những người mới, tìm mọi thú vui để quên anh đi nhưng trái tim tôi chỉ có anh, không còn chỗ trống cho ai bước chân vào.

Tôi còn yêu anh, mọi con đường tôi đi dường như đều dẫn về bên anh. Anh còn yêu tôi nhiều hơn thế, vẫn luôn xuất hiện quanh tôi, thậm chí quan tâm, chiều chuộng nhiều hơn. Tôi vẫn thấy anh có mọi phẩm chất ở một người đàn ông mà tôi cần lấy làm chồng, chỉ thiếu duy nhất yếu tố quyết định để chúng tôi đến được với nhau – đó là sự quyết đoán.

Giờ đây tôi cũng không thể định nghĩa được mối quan hệ này, tôi bế tắc. Bây giờ tôi là cô gái 26 tuổi, hình thức ưa nhìn, hai bằng đại học của những trường có tiếng tại Hà Nội, việc làm và thu nhập ổn định, gia đình và người thân quen nghĩ rằng tôi kén chọn nên giờ vẫn độc thân. Thực tế tôi không dám nói thật với họ, rằng tôi đang yêu một chàng trai sẽ không lấy tôi, còn tôi không tìm ra cách nào để từ bỏ anh ấy.

Loan
Theo: Vnexpress.vn
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Tủi nhục khi chấp nhận làm người thứ ba

Mỗi lần anh lớn tiếng chửi, tôi đều im lặng, chưa bao giờ xưng hô mày tao, chửi bậy với anh. Tôi im lặng, anh ngày càng xúc phạm chỉ vì lý do đơn giản là tôi đi chơi với bạn.


Tôi yêu anh ngay từ lần đầu gặp, có lẽ vì lúc đó còn nhỏ nên anh chỉ xem tôi là bạn, cho đến khi anh lấy vợ, tình yêu dành cho anh vẫn còn cháy trong tôi. 

Vợ anh là một người giàu có, tính tình kiêu ngạo, nhà anh bình thường. Anh lấy vợ nhưng chưa một lần nào cô ấy đúng nghĩa làm dâu, chưa bao giờ cô ấy ở nhà anh lo việc nội trợ, cô ấy cũng không đi làm, chỉ lo ăn chơi (theo lời má anh tâm sự với tôi).
Tủi nhục khi chấp nhận làm người thứ ba
Vợ anh sinh đứa con đầu lòng cũng là lúc anh yêu tôi. Tôi biết tình yêu này là sai trái nhưng tại sao cứ vướng vào vòng xoáy? Tôi yêu một cách không kiềm chế, anh hay tìm đến tôi mỗi khi gây lộn với vợ. Những lần anh tìm đến, tôi rất vui.

Gia đình cô ấy sỉ nhục anh, bản tính con trai nên anh quyết định ly thân. Thời gian này tôi và anh qua lại nhiều hơn, lúc đó tôi rất hạnh phúc, không nghĩ cho đứa con của anh như thế nào. Những năm trước anh yêu thương chiều chuộng, tôi như một nàng công chúa. 

Anh nói yêu, nhớ tôi, tất cả những lúc nói chuyện với tôi. Thời gian đó sao anh ân cần dịu dàng tới vậy? Tôi thích gì anh cũng cho, tôi không biết đó có phải là sự thương hại của anh dành cho tôi không nữa. Có lần anh nói: "Em quen thêm ai cũng được, anh không có tư cách để cấm em”, nhưng tôi không làm như vậy.

Dù là người đến sau nhưng tôi rất chung thủy. Anh đã dẫn tôi về nhà, má anh cũng không phản đối gì. Má thường xuyên tâm sự với tôi. Mọi chuyện bắt đầu vào năm gần đây, tình yêu màu hồng của tôi kết thúc. 

Có lẽ anh đã trở thành con người khác, lúc trước anh ân cần với tôi bao nhiêu thì bây giờ không còn. Anh bắt đầu chửi tôi bằng những từ tục tĩu. Anh hay nóng giận, quát nạt tôi.

Tôi chỉ nghĩ rằng anh đi làm nên mệt rồi mới như vậy. Mỗi lần anh lớn tiếng chửi, tôi đều im lặng, chưa bao giờ xưng hô mày tao, chửi bậy với anh. Tôi im lặng, ngày càng tồi tệ, anh xúc phạm tôi chỉ vì lý do đơn giản là tôi đi chơi với bạn. 

Tôi đau lắm nhưng chưa bao giờ trách anh cái gì. Mới hôm qua tôi và anh nói chuyện, anh quyết định chia tay. Anh so sánh tôi với vợ anh. Anh nói dù vợ anh có nhắn tin với trai nhưng chưa bao giờ cô ấy đi với ai cả, “lấy đĩ về làm vợ chứ không ai lấy vợ về làm đĩ”, tôi đau khổ tới cùng cực, bởi trong đầu chưa bao giờ có ý ngoại tình.

Tôi nghĩ rằng nếu anh kiên quyết vậy cũng hay, anh càng kiên quyết tôi càng cố gắng xa rời được anh. 3 năm trôi qua, nhiều kỷ niệm với anh nhưng tôi nghĩ con anh cần anh hơn tôi rất nhiều. Tôi chấp nhận chia tay, đau khổ nhưng không biết làm gì hơn.

Thanh
Theo: Vnexpress.vn
______________________________________________
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Copyright @ 2013 Học Tiếng Nhật 123 .Blogspot. Designed by Templateism | Love for The Globe Press