Thông báo:

Nhớ Like or share, comment nhiệt tình nếu thấy bài viết bổ ích nhé! tks mọi người

Web liên quan Web Tang Like+ View Choi game online Lop hoc tieng nhat Gunny Free
Showing posts with label Tháng Năm. Show all posts
Showing posts with label Tháng Năm. Show all posts

Friday, May 24, 2013

Ve đã kêu trên nhành phượng vĩ, có ai bâng khuâng?

Tháng 5 về, ai đó hối hả quên đi khái niệm sắp đặt của thời gian. Hoa phượng đỏ rực cả một khoảng sân giăng mắc bao kỷ niệm. 


Dọc đường về chợt nhớ vội có một mùa phượng cuối sắp đi qua.

Chợt nhớ. Những mùa hoa phượng của ban xưa, ai đó mong chờ gì trong những buổi trưa hè nắng gắt? 
Ve đã kêu trên nhành phượng vĩ, có ai bâng khuâng?

Những rong ruỗi mùa hè đã sắp lịch. Kề vai nhau ngày gặp lại một sáng đầu thu khẽ khàng hỏi nhỏ “Hè có vui không?”

Những ngày hoa phượng của bây giờ, đang vội vã ý ới gọi nhau giờ tan học, bỗng khựng lại khi cánh phượng trãi dài dưới bước chân. Chợt dùng dằng trách “Năm nay sao phượng nở sớm quá.”

Cánh phượng nào gặp lại, cánh phượng nào chia xa?

Mọi ước mơ nở rộ như cách hoa phượng chào hè bừng tỉnh. Tương lai cứ cận kề chỉ bởi những bước ngoặt đằng sau lời chia tay. Có những tình yêu rập rờn như những cánh bướm trong tim mà không bật thành lời.

Khi đó, người ta dễ xúc động hơn vì hơi nóng của mùa hạ, vì màu đỏ rực rỡ của cánh hoa mùa phượng cuối.

Khi đó, sự choáng ngợp bởi kỉ niệm và những ước mơ sắp sửa cất cánh dần mở ra.

Khi đó, người ta trẻ, người ta đủ khát khao để tìm kiếm tự do và hy vọng.

Khi đó, ta mười tám tuổi, sự trưởng thành khiến ta tiu nghỉu chợt nhận ra, có những điều trôi qua mà ta chưa kịp nhớ.

Khi đó người ta biết thương nhau.

Nỗi nhớ có thật.

Sài Gòn khi nắng khi mưa, chỉ có phượng buồn là vươn mình nở mãi.

Ghế đá sân trường im bặt tiếng ve sau giây phút bịn rịn. Ngày chia tay khẽ khàng ghé tai nhau: “Xa nhau rồi có nhớ nhau không?”

Hẳn nhiên là không, vì nỗi nhớ đã đến ngay cả khi chưa nói lời tạm biệt.

Nỗi nhớ đến ngay từ những buổi trưa hè chưa kịp chạm ngõ, tim bắt đầu lỗi nhịp khi cơn mưa đầu hạ chợt dấm dẳng tuôn rơi.

Nỗi nhớ nằm ngay trong ngăn bàn khi chuyền tay nhau bằng những dòng lưu bút viết vội.

Không phải chỉ đến khi chia tay mới kịp gọi thành tên những nổi nhớ trong nhau.

Có những lúc dặn lòng dửng dưng, tự nhủ rằng chia tay sẽ có ngày gặp lại. Nhưng biết chờ nhau ở đoạn đường nào trên muôn vạn nẻo đường phía bên kia nỗi nhớ? Biết chắc rằng hôm nay khi chia xa, những ngã rẽ của nhau sẽ kéo chúng ta ra xa đến ngút mắt tận cùng. Mỗi đứa mỗi con đường, mỗi ước mơ, chỉ có ký ức là chung nhau ngày gặp lại. Chỉ có nỗi buồn là có thật, khi ta bắt đầu gạch đầu dòng những nỗi nhớ tên nhau.

Biết đâu có một thế giới song song, ở đó mọi chếnh choáng vì xa cách sẽ không còn nữa. Và chúng ta lại có thể luôn luôn nhìn thấy nhau như vậy.

Cuộc sống là thứ không thể nào chọn lựa được.

Bất cứ khi nào, bất cứ nơi nào, bất cứ đâu.

Vậy nên khi cánh phượng cuối cùng đã nở rộ, hãy ngồi cùng tôi cho đến lúc cuối ngày, chỉ ngồi cạnh tôi thôi.
Đừng nói gì cả. Và chúng ta sẽ cùng nhau nhớ về những gì đã trải qua như một điều quá vãng tươi đẹp nhất.

Mùa chia xa, mùa của những ước mơ bay.

Theo: Kenh14.vn
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Wednesday, May 22, 2013

Blog Radio 286: Tháng 5 đến từ ngày hôm qua

Tháng 5 trong ký ức của những người trưởng thành luôn là tháng ghi dấu những kỷ niệm sáng trong của tuổi học trò yêu dấu.


Tháng khắc sâu những ký ức và kỷ niệm về những rung động đầu đời, những mối tình đầu, những mối tình học trò đôi khi sẽ giữ mãi trong tim. Mời bạn cùng lắng nghe những cảm xúc gọi nỗi nhớ tháng 5 học trò cùng Blog Radio Tháng 5 đến từ hôm qua... 

Blog Radio 0h15' thứ 7 hàng tuần tại blogviet.com.vn - đồng phát trên sóng phát thanh vào 0h30' đêm thứ 3 rạng sáng thứ 4 hàng tuần trên Hệ thông tin giải trí VOV3 - Đài tiếng nói Việt Nam
Blog Radio 286: Tháng 5 đến từ ngày hôm qua
Tháng 5 anh vẫn đợiBỗng một bình minh thức dậy, gạt qua những bận rộn của những ngày ngột ngạt, nhìn thấy vẻ mặt háo hức của cậu học trò đạp xe nhanh đến trường cái ngày tổng kết để đón mùa hè, tình cờ bắt gặp những áo dài ngày nào sẽ không còn gặp lại nhau. 

Tự nhủ lòng mình đã gặp chúng ở đâu trong cuộc đời đi qua để rồi bất chợt nhận ra đang mùa…

Tháng 5 về dọc trên con đường Hoàng Diệu, và ẩn mình nhẹ nhẹ sau những tán lá xà cừ. Thảnh thơi và thật hồn nhiên như gió, điểm vào đó là những cánh hoa loa kèn trắng tinh khôi. Xanh đến tận cùng mà vàng khô cũng đến tận cùng.... những chiếc lá kia dù đã rụng xuống từ lâu vẫn còn vẹn nguyên bay đi theo gió. Với anh, em đã từng như hơi thở, chiếm lĩnh mọi thời gian và tâm trí của anh. Cả cái khoảng không để dành cho những ưu tư, phiền muộn cũng bị em lẳng lặng chiếm mất. Em chia sớt bớt cho anh những câu chuyện về màu xanh của lá; về màu vàng của nắng; về những giận hờn của gió, những dịu dàng của mưa và cả những gay gắt của nắng hạ đầu mùa.

Tháng 5 về anh nhớ những trò chơi trong mùa lá đổ cuối sân trường thuở ấu thơ.

Xếp những chiếc lá vào một cái cọng dài và cong vút. Xếp mải miết, mải miết để đến cuối cùng lại góp gom bỏ vảo đống lá đang đốt dở ở góc sân trường cuối mỗi buổi chiều. Anh chợt muốn nhớ cái mùi lá khi đó nhưng chẳng tài nào nhớ nổi.

Tháng năm cô bé vu vơ
Khắc tên người không quen lên tường lớp học
Tháng năm cậu học trò cuối cấp
Vô tư khoác áo ra đi
Lá xà cừ tháng năm không sao tìm được nữa
Kỉ niệm trong lòng rồi cũng đến vu vơ

Tháng 5 qua đi, xà cừ rụng lá, thời gian nhuốm màu theo từng vạt nắng. Những chiếc lá xà cừ cứ nhẹ nhàng xoay trong gió, gió vô tình cứ cuốn lá đi xa để rồi cây vô tình chợt hỏi lá xa cây hay gió cuốn lá đi. Tháng 5 anh vẫn đợi….

Gửi từ Giao Pham Ngoc ngocgiaofet@ 

Nhặt hoa phượng, nhặt mùa hè bỏ quên!

Những cơn mưa hè đổ sầm bất chợt cuốn phăng đi bao suy nghĩ, bao mệt nhọc của những thắng ngày bôn ba học tập xứ người. Từng dòng nước chảy mạnh dọn sạch đám lá phượng bé nhỏ trên đường phố, một mùa hè nữa lại về, không sôi động ồn ào, không còn cái nao nức chờ đợi mùa của tự do, của những kế hoạch “ăn chơi” dài bất tận. Khi tuổi học trò qua đi, mùa hè nào trôi qua cũng giống nhau, chia tay với giảng đường ĐH, trở về không gian của bản thân với những vòng quay bất tận, không chút thi vị, đó đơn giản là sự nghỉ ngơi của một chiếc máy, một nhu cầu rất đỗi bình thường của con người, đôi khi giữa cái tấp nập của phố xá hay cái tĩnh lặng “quá đáng” của đồng quê, ta thấy nhớ thời áo trắng da diết và bất lực…

Tháng năm trôi đi, biết bao biến cố của thời cuộc, của bản thân và của cả tương lai nữa, không lúc nào trái tim tôi thôi nhớ về nới ấy, nới dấu ấn thời gian còn nằm lại trên từng dấu chân nhạt nhòa cát bụi, trên từng chiếc bàn, trên từng hàng ghế đá và trong mỗi giấc mơ nhộm đỏ màu hoa phượng. 

Gần ba năm sau mùa hè cuối cùng, mùa hè chia tay đầy lưu luyến bịn rịn, chưa một lần về thăm trường, chưa một lần có cơ hội hít thở lại bầu không khí trong sáng tinh khôi ấy, kỉ niệm về mái trường ngày xưa đâu đó chỉ còn lại trong những tấm ảnh, trên chiếc áo phủ đầy chữ hay trong mớ kỉ niệm gói vội lúc chia xa.

Đôi lúc thấy lòng trĩu nặng, một cảm giác bâng khuâng tiếc nuối pha lẫn vị cay nơi khoe mắt khi tình cờ bắt gặp bức ảnh nào đó về trường, về lớp hay đơn giản là nghe từng ca từ của những bài hát “bán nước mắt cho học trò”. Mái trường ngày xưa đâu đó là nụ cười, là thành công, là nước mắt thất bại và một khi đã thấm đẫm tình đời, tình người, ta lại chợt khao khát những cảm giác ngày xưa, những cảm giác tưởng như đã ngủ vùi trong quên lãng bỗng một ngày kia chợt tỉnh và cháy bỏng đến kì lạ.

Thèm một lần lại được mặt bộ quần áo trắng giản dị, dắt chiếc xe đạp ra khỏi nhà và long nhong tới lớp lòng thanh thản, hồn nhiên vô tư lự.

Thèm cái quát mắng của thầy của cô, thèm cái bối rối cuối đầu xin lỗi vì không học bài,quên làm bài...Trường đời khó lắm thầy ơi! khi con sai chẳng ai la mắng, nhưng đổi lại là những cái giá, những cái giá còn đau đớn và tủi hổ hơn nhìu những lời trách móc của thầy ngày xưa… 

Tiếng ve inh ỏi phá tan màn sương bao phủ thành phố,những tia nắng sớm gay gắt đắc trưng của ngày hè xuyên qua khung cửa sổ chiếu vào phòng trọ của chàng trai nọ, cậu chợt tỉnh và nhận ra rằng mình sẽ muộn học trong vài ba phút nữa, lao đến trường nhanh nhất có thể, cậu nhận ra những điều thật lạ lẫm, cổng trường vẫn đóng, không một tiếng cười đùa của học sinh hay tiếng giảng bài, những cánh phượng vì trận mưa giông đêm qua rơi lã chã trong nắng. 

Tiếng tin nhắn điện thoại vang lên,chàng trai lại chợt tỉnh, lần này là tỉnh thật, là trở về thật với thực tại, đó lại là một giấc mơ, giấc mơ tà áo trắng vơi cậu, với tôi, bạn và cả ai kia nữa. Không tin nhắn điện thoại, email hay mạng xã hội, học trò ngày xưa yêu nhau bằng cái nhìn si dại pha lén lút của những trái tim non nớt chập chững những rung động đầu đời, là thu hết cản đảm viết lá thư “dạm hỏi,trình bày tình cảm”, là cảm giác lo lắng khi gữi thư đi, đợi chờ, thất vọng, buồn bã rồi chợt vỡ òa hạnh phúc khi được nàng “mở cửa”. 


Nếu một ngày bạn cảm thấy thực sự lúng túng trước những lựa chọn, nếu một ngày bạn vấp ngã mà không biết sẽ đứng dậy từ đâu, những cánh phượng, một phút trải lòng bên những người bạn học cũ hay say sưa kể về những kỉ niệm ngày đi học,bạn sẽ thấy khá hơn, sẽ thấy lòng mình tươi mát và sự mạnh mẽ se lại đến trong từng suy nghĩ, bởi con người đa số ghét vin vào quá khứ nhưng thông thường quá khứ dù buồnn hay vui sẽ là động lực thực sự để ta càng quyết tâm chiến đấu.

Đã hơn một lần,tôi vô tâm tự hỏi,không biết giờ thầy thế nào, người đáng kính,đáng yêu và gần gũi hơn bất kì một ai khác mà tôi từng có cơ hội đối diện. Ở cuối của con đương học vấn, thầy đứng đó lặng lẽ nhìn những đứa con tinh thần ra đi, ra đi trên con đường ước mơ với hành trang là đủ đầy kiến thức, yêu thương và cả những bài học đối nhân xử thế căn bản. Tôi đã không chộp được một khoảnh khắc nào của thầy trong buỗi lễ bế giảng, đúng hơn là đã không có cơ hội làm điều đó, sau cái ôm vội mỗi đứa cùng những lời chúc, thầy lẫn đâu đó trong nhóm giảng viên, thầy chẳng trốn tránh điều gì cả, là thầy muốn che đi những giọt nước mắt của người lái đò, của người đàn ông nghiêm khắc một đời chở tri thức, lặng lẽ nhưng không thể lẫn lộn,đó là thầy tôi!

Đi ngang qua những ngôi trường phổ thông, thấy lòng ganh tị đầy ngốc nghếch, mùa hè đỏ hoa phượng, ngập yêu thương đang sống lại… 


Vậy thì, gửi những ai đang may mắn còn là học trò, gữi những ai đang hạnh phúc “vô thức” trong những tháng ngày quý hơn vàng ấy, hãy sống, hãy học, hãy yêu, hãy vui chơi bằng tất cả trái tim. Bao nhiêu yêu thương để có thể trở thành một kỉ niệm, bao nhiêu kỉ niệm để trở thành một miền kí ức, và miền kí ức đó có giá trị đến đâu, câu trả lời sẽ có khi bánh xe thời gian đưa bạn đến nơi tôi đang đứng.

Những bước chân mơ hồ trên con đường nhỏ ngoại ô thành phố, từng loạt lá phượng, hoa phượng vẫn rơi. Nếu có một mong ước, tôi ước gì mùa hoa phượng năm ấy mãi không nở, để rồi những cánh hóa phượng đã không rơi, không bao giờ rơi để tôi tháng năm học trò như ngưng đọng. Nhặt cánh hoa phượng,hay tôi đang nhặt mùa hè bỏ quên của mình…

Có những mùa hè không hề trở lại
Chỉ tiếng ve trĩu cánh phượng hồng
Trang sách cũ xa rồi mãi mãi
Ngân khúc nhạc lòng trong nỗi bâng khuâng...

Gửi từ <ronalsin.flu@>
Gửi bạn thân vào một ngày hè tháng 5…
…Tháng 5 gõ cữa bằng những cơn mưa rào bất chợt và nó càng bợt chợt ùa về những kỉ niệm tình bạn của tụi mình…

…Vu vơ dọc nẻo đường, góc phố Hà Nội hoa bằng lăng đã nhuốm tím cả góc trời…màu tím thủy chung như tình bạn của bọn mình vậy…Hè về, phượng nở, ve kêu cuốn bao kí ức của thời học sinh chia tay ùa về…

Tớ không thể nào ngăn cho trái tim nhói lên khi đọc lại những dòng nhật ký viết trong miền thương nhớ…

Người ta bảo rằng không có tình bạn trong sáng giữa con trai và con gái? Cậu thừa nhận và tớ thừa nhận…có lẽ vì tình bạn của chúng mình trôi nhẹ trong thời gian đã hơn mức một tình bạn bình thường đúng không?

Chơi thân với nhau ngay từ cấp 1 rồi lên cấp 2, cậu nhìn đẹp trai và có ánh mắt cuốn hút nhiều cô nàng dễ thương… vậy mà cậu lại chọn chơi thân với tớ đứa con gái mét mốt bẻ đôi và thiếu nét dịu dàng…

Ngày cuối cùng chung kỉ niệm lớp học có lẽ là ngày ra trường kết thúc cấp trung học…tình bạn vẫn nhẹ nhàng và chân thành như thế…

Cuộc đời thật may mắn… cậu và tớ như bị ràng buộc bởi mối nhân duyên có trước, ngày nhập học là ngày cùng chung bước chân vào cổng trường cấp III… cùng có nhiều ước mơ, hoài bão để thực hiện…

Mặc dù cậu chọn chuyên Hóa còn tớ chọn chuyên Văn nhưng khoảng cách giữa hai lớp chỉ là dãy hành lang thôi… Sáng đi học, chiều đi học đều ngồi vắt vẻo sau xe cậu, hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là thế…

Và những buổi trưa hè nắng miền trung như thiêu như đốt nhưng cậu vẫn chở tớ không chút than phiền, tớ chỉ biết ngồi và nói đủ thứ chuyện cho cậu nghe… thỉnh thoảng lưng cậu thấm mồ hôi, cậu còn hỏi tớ có thấy khó chịu không chứ? Thực ra tớ quen dần ngay cả mùi cơ thể cậu rồi! Ngày đó, hồn nhiên và vô tư lạ…Tớ có khi cảm giác như mỗi ngày không gặp cậu là tớ phát điên lên được, tớ phải làm cậu bực mình hoặc là phải sai vặt cậu như một con rối mới chịu thôi….

Bây giờ, đang ngồi nghĩ về những kỉ niệm đẹp, vui, và có cả buồn giữa tình bạn tụi mình. Vẫn đó, cậu và tớ… nhưng không gian đã xa rồi… càng xa hơn những quan tâm, lo lắng tủn mụn cho nhau… Bởi giờ đây cậu phải dành nhiều thời gian cho yêu thương của cậu mà…

Vào đại học, cả hai đều thực hiện được ước mơ ấp ủ bấy lâu …

Nhưng kẻ Bắc người Nam âu cũng là vì quyết định của mỗi người cho con đường tương lai mà thôi. Tớ vẫn nhớ buổi chiều tan học ngày hôm đó, cậu hỏi tớ “cậu quyết định thi trường gì? ở đâu vậy?” Tớ trả lời không chút đắn đo: Hà Nội cậu à, tớ muốn thi vào Học viện Hành Chính… Lúc đó tớ nhìn vội nét mặt cậu, tớ thấy thoáng chút gì đó không vui lắm! Sau đó tớ mới hiểu, cậu đi vào Sài Gòn, ước mơ của cậu là học Cầu Đường và chỉ có Sài Thành mới là nơi cậu hướng tới…

Vậy là, tương lai đã chia hai ngã chúng ta, kẻ Bắc người Nam cậu nhỉ? Những ngày chung mái trường còn lại quá ngắn ngủi, nó ngắn đến nỗi tớ chưa kịp nói với cậu rằng thực ra trái tim tớ luôn loạn nhịp khi nhìn cậu, đi với cậu, nói chuyện với cậu và cả những lúc một mình ngĩ tới cậu rồi tủm tỉm cười một mình như thế…Thực ra, với tớ tình bạn đã hơn mức tình bạn thân rồi cậu à, đôi khi tớ không biết mình có bị nhầm lẫn giữa hai thái cực này không nữa… nhưng trái tim tớ đã nhói đau khi biết rằng cậu có bạn gái - là tớ biết trong tớ tồn tại tình yêu dành cho cậu mất rồi…

Tối hôm nay Hà Nội có vẻ buồn cậu à, trời mưa và còn kéo theo cả sấm vang nữa, chiếc điện thoại rung lên và tin nhắn của cậu: “tao đang yêu con pé hàng xóm mày à, mày thấy được không? Duyệt hộ tao đi?hi”

Trời cũng biết trêu ngươi lòng người thật đấy, trong cơn miên man về những kỉ niệm và hồi ức nhung nhớ thì cái tin như sét đánh ngang tai. Thôi thế là chút tình cảm này chưa kịp nói sẽ bị dập tắt không chút đắn đo. “Ừ,mày yêu đi tao ủng hộ” send xong và tớ như nghẹn lại ở cổ họng, từ từ giọt nước mắt chảy xuôi trên gò má… Tại sao tớ lại ích kỉ thế chứ… đáng lẽ tớ nên vui vì cuối cùng có người đã khiến trái tim cậu rung động đúng không? Nhưng…

Bây giờ thì muộn rồi đúng không cậu, tình cảm ấy đã dành cho người con gái khác không phải là tớ rồi,….tớ buồn…vì trái tim tớ dường như quá tràn ngập hình ảnh cậu trong tim…

Xin lỗi cậu!

Hình như nhiều lần tớ muốn nói thế… nhưng chúng ta là bạn thân cơ mà. Vậy mà sao tớ lại buồn, sao tớ lại ghen với hạnh phúc của cậu cơ chứ… sao tớ lại rơi nước mắt khi những dòng nhật kí mưa mùa hạ đang viết dở để gửi cậu? Tại sao? Tại sao? Trong tớ đang giằng xé và tớ chọn cách im lặng để không làm mất đi một tình bạn tốt đẹp…

Ừ thì chúng ta chỉ là bạn thân mà… ừ thì ngày đó tớ đã chọn mối quan hệ chỉ là bạn thân thôi…

Thôi cứ để vậy đi… chúng mình cứ để mối quan hệ này trôi qua nhẹ nhàng cậu nhé… tớ sẽ vẫn âm thầm dõi theo bước chân của cậu… hạnh phúc của cậu đấy… người bạn thân…!

Theo: Blogviet.com.vn
_________________________________________________ 

Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Chào em những vạt nắng tháng Năm!

Biết lấy gì để đặt cho những xúc cảm khó gọi thành tên của những sáng tháng Năm chợt tỉnh dậy rồi mở tung cánh cửa gỗ, tóc lòa xòa nắng, nắng lòa lòa gió, nụ cười ngây ngô chợt nhoẻn hiền hòa.


Tháng Tư khép lại phía sau con ngõ nhỏ, tháng Năm chập chững chạm đất trời, chập những chạm mắt em cười trong veo.

Tháng Năm đến. Tháng Năm về ùa vào lòng em những mênh mang như đứng giữa thảo nguyên đầy gió.
Chào em những vạt nắng tháng Năm!

Tháng Năm bình dị như cái cách mùa xuân dần chia tay với trời, với đất; như mùa hè rực nắng đang bẽn lẽn vui đùa tiễn biệt ngày xuân.

Tháng Năm đơn sơ như những cơn mưa chợt đến, chợt về; những cơn mưa thơm mùi hạ mới nhưng còn vương vấn mùa xuân và lưu luyến nắng xuân.

Tháng Năm đỏng đảnh nắng - mưa thay nhau chạm ngõ.

Tháng Năm dịu dàng… Tháng Năm hiền như tình em.

Mùa gọi những ngày tháng Năm về trong vạt nắng tinh khôi, trong hạt mưa trên áo em mát lạnh, trong ngọt ngào cái nắm tay e thẹn trên phố, trong đáy mắt và trong những môi hôn…

Biết lấy gì để đặt cho những xúc cảm khó gọi thành tên của những sáng tháng Năm chợt tỉnh dậy rồi mở tung cánh cửa gỗ, tóc lòa xòa nắng, nắng lòa lòa gió, nụ cười ngây ngô chợt nhoẻn hiền hòa.

Biết lấy gì để nhớ về một buổi chiều có mưa bay, có hiu hiu gió lạnh, có nỗi buồn chợt đến, có nỗi nhớ từ đầu bỗng ùa về, chỉ biết ngồi lặng rồi ngẩn ngơ.

Biết lấy gì để hát với những chiều lang thang phố vắng một mình, đi tìm hoài niệm về những mảnh kí ức trong veo xa xôi của những tháng năm rong ruổi, những tháng năm thơ dại... Chỉ một tiếng hát, và một con đường!

Biết lấy gì để khóc cho những vụng về, những yếu đuối, những khát vọng tuổi trẻ bỏ quên, cả những phút chệch lòng và những điều trái tim đập vồn vã nhưng không thể nói.

Biết lấy gì để buồn cho những ngày tháng Năm khe khẽ nước trên mi, để buồn cho những chông chênh, những hoang hoải, những dập dềnh…

Tháng Năm đang về, để rồi tháng Năm trôi đi…

Trong nhớ mong và trong cả nuối tiếc. Trong vẩn vơ, và trong cả những chùng chình.

Chào em, những vạt nắng tháng Năm đầu mùa…

Theo: Kenh14.vn
_________________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Wednesday, May 8, 2013

Tháng Năm - mùa chia tay!

Hè đổ lửa rồi, tháng Năm cũng đã lững lờ ngoài cửa như cô bé đỏng đảnh mới yêu. 


Sáng nay thấy phượng đỏ rực trong những bức ảnh trên Facebook người bạn mới đăng, nghĩ mà thấy bồi hồi…
Tháng Năm - mùa chia tay!

Tháng Năm!

Cô bé ẩm ương

Nhớ cậu học trò trèo tường… đi mất

Nghiên mực chông chênh

Bút lăn dài

thẫn thờ

khô khốc!

Bài thơ còn hoài dang dở

đỏng đảnh

... chờ người viết tiếp.

Ai cũng có trong mình một tháng Năm kỷ niệm, tháng Năm chia tay. Tôi nhớ vô cùng từng đợt xà cừ đổ xuống sân trường mà nghe thời gian rất gần, rất gấp. Nhớ trò nhảy dây, lò cò, đuổi bắt, nhớ lúc nghịch ngợm trèo tường chui vào lớp buổi đi học trễ giờ…

Tháng Năm của Mười Hai thần tiên, lúc này đầu óc bạn và tôi đang bị lấp đầy bởi dãy công thức “Quang, Cơ, Lượng, Giác” dày đặc và chằng chịt hay sáng ngày sốt vó khi chưa đọc cho vanh vách “Từ Triệu, Đinh, Lý, Trần bao đời xây nền độc lập…”. Có bao lâu nữa đâu mà, cái buổi học cuối…

Phút chia tay thiêng liêng, bản nhạc nào cất lên mà du dương, réo rắt, như những giấc mơ tươi đẹp chắp cánh. Mắt nhòe, lệ rơi, bàn tay bạn nắm bàn tay tôi, bỏ hết đi những giận hờn bé bỏng. Phía trước là cả cuộc đua dài, chỉ biết nguyện cầu thành công cho bạn và tôi. Một chút ngập ngừng thương ai khó nói. Một chút ngổn ngang… “Chút nữa xa rồi!”.

Thời gian cứ mải miết trôi, thảng thốt khi nghĩ về một tháng Năm ngông nghênh và khờ khạo, chênh vênh giữa cái ranh giới “trẻ con và người lớn”. Giật mình hệt như có một bàn tay vô hình nào đó, bất ngờ xô ta vào một dòng cuộc sống khác, mưu toan, tính toán hơn; phải biết “note” từ cuộc sống nhiều hơn là những dòng ghi nhớ cô giáo in đậm trong sách vở.

Tuổi học trò qua đi, ta thấm thía rằng đó chính xác là quãng thời gian đẹp đẽ, trong sáng nhất, khi những gì ban và tôi dành cho nhau là trinh nguyên nhất, không mảy may vụ lợi. Sẽ chỉ có duy nhất một lần trong đời, cái thời bao cấp bố cho bạn mượn chiếc áo trắng mới, bạn bè mẹ nhường nhau miếng đậu, lạng thịt, cái thời bạn ngược cả đoạn đường nắng chói chang chở tôi đi học trên chiếc xe đạp phượng hoàng… Một lần thôi!

Thi thoảng ngồi ngẫm lại, tôi vẫn thấy tiếc một vài người bạn của cái tháng Năm ngày xưa... Có những mối quan hệ tưởng như “thiên trường địa cửu”, hóa ra cũng dễ dàng trôi tuột đâu mất. Bạn đó, tôi đây, gần mà ngỡ như xa lắc, rộng hoác!

Cả hai đều vin vào sự trưởng thành, khi mà những “cơm, áo, gạo, tiền” cứ như một đám mạng nhện rối rắm cuốn chúng ta vào, dẫn theo nhiều phía! Ừ, biết là mỗi người có một trí hướng riêng, một mối quan tâm khác nhau, biết là chẳng thể giữ mãi nhịp đập đồng điệu xưa cho những trái tim vốn dĩ thiếu kiên định lại còn non nớt, nhưng sao vẫn nặng một tiếng thở dài…

Tháng Năm mùa chia tay!…
Theo: Kenh14.vn

Friday, May 3, 2013

Dành tặng cô gái tháng 5!

Mẹ sinh em là con gái, mẹ bảo con gái “khó bảo, khó ưa và khó chiều’’. 


Khó bảo vì con gái cứng đầu, khó ưa vì con gái ngang ngạnh, khó chiều vì con gái không giống ai, không nết na ngoan hiền như thục nữ. 

Em - cô gái của hiện tại hoang dại như tháng 5, chợt nắng, chợt mưa, phảng phất ưu tư, phảng phất chút gì đó riêng lắm, của riêng em và như mùa...
Dành tặng cô gái tháng 5!

Mùa của nắng...

Nắng tháng 5 vàng ươm, rực rỡ, gay gắt và đôi khi cũng thật dịu dàng. Nắng về, màu của nắng trong veo, có khi em gét nắng, nắng làm mắt híp mí nheo nheo, làm đen đi màu da nâu vốn có, làm cháy mọi thứ và nóng ran. Nắng làm da mẹ sạm đi, làm tóc bố bạc thêm, làm bà yếu đi.. làm cho những người em yêu quý mệt mỏi. Nhưng em cũng yêu nắng bởi nó có màu bình yên. Và thi thoảng, nắng dịu dàng xua tan đi cái không khí ảm đạm. Có những mùa trôi qua nhưng nắng cứ phủ đều 4 mùa như thế như 1 phần không thể thiếu trong cuộc sống, để rồi một sớm mai nào đó thức giấc me khẽ cười “à hôm nay nắng rồi"!

Và thích một ngày nắng thật to để ve say nắng rụng đầy sân, cho 1 lần cô gái của em quay về với tuổi thơ bé dại. Cười khúc khích trong nắng giòn tan, bỏng rát....

Mùa của mưa...

Mưa tháng 5. Ào ạt đến rồi vội vã ra đi. Không nhẹ nhàng, dai dẳng và phảng phất như mưa phùn, không cho người ta cái cảm giác ảm đạm và buốt buốt ở trong lòng, không mơn man, li ti chạm vào da thịt, nó nặng hơn, mạnh mẽ hơn và dứt khoát hơn. Không như e nhiều khi quanh co, khi dối lòng, khi cứ 1 mình với thật nhiều những bộn bề xung quanh, rồi khóc rồi cười, rồi đỏng đảnh điệu đà, rồi lại tuyềnh toàng, rồi khó hiểu!

Em thích ngồi 1 chỗ, lặng ngắm những cơn mưa rào qua cửa kính, thích cái cảm giác đưa tay chạm vào những giọt mưa ấy, mát trong và yên lành, thích cái không khí vội vã khi mây đen kéo đến, mọi người hối hả với mọi hướng đi, thích cả bầu trời sau cơn mưa, mọi thứ như bừng sáng, ướt át 1 chút thôi nhưng rồi sẽ có nắng mà. Mà biết đâu lại có cả cầu vồng bẩy mầu! Với e mưa rửa trôi muộn phiền!

Mùa của gió...

Gió tháng 5. Mang trong mình hơi nóng của mùa hè, chẳng lạnh lẽo như gió đông, không nhẹ nhàng như gió thu và cũng chẳng mang màu mơn man của xuân lướt qua. Cơn gió ấy đặc biệt. Ai bảo được sinh ra vào mùa mưa nắng nên cũng chảnh chọe lắm cơ, lúc nóng nảy, lúc mát lành. Ngày còn bé mỗi lần ngồi góc hè nghe bà kể chuyện, ngày không gió, mây cũng chẳng buồn bay... hôm ấy truyện của bà cũng chẳng hay. Thi thoảng có cơn gió khẽ vờn qua. Bà cười bảo “cơn gió mồ côi, mát quá”. Gió mồ côi, không cha, không mẹ và bay 1 mình lạc lõng. Nhưng nó vẫn rất riêng và không hề vô nghĩa!

Thích một ngày gió... lãng đãng để tóc bay, để nghe những âm thanh quện vào muôn sắc... để cho gió cuốn đi bồng bềnh.

Tháng 5 ấy, không chỉ là nắng, là mưa, là gió, mà còn là ngày sinh. Ai bảo mẹ sinh con gái, chẳng giống được mẹ đảm đang, hiền lành, chẳng như bố mạnh mẽ, cương quyết, cũng chẳng như anh tình cảm và sâu sắc. 

Cô gái tháng 5! Có, có 1 chút tình cảm, chút sướt mướt, chút mơ mộng, chút ngang ngạnh, ương bướng và thật lắm những bộn bề phía sau. Ngày bé mỗi lần ăn đòn xong thì mới chịu nghe lời, lớn lên 1 chút thì dù không bị ăn đòn nhưng phải khi mình sai lè lè ra mới chịu âm thầm nhận lỗi. Tự nhiên có một tháng 5 nào đấy ngồi nghĩ miên man “ngày xưa mình ăn đòn nhiều quá, sợ mình thật, 2 quả mận chín đen ở mông mỗi lần bị đánh, bố giận đùng đùng, ông thì như ngồi trên đống lửa cứ đi đi lại lại, còn mẹ thì xót xa. Trong cùng 1 thời điểm, cùng 1 hoàn cảnh mà thật nhiều trạng thái cảm xúc!” 

Cho đến tận bây giờ, tháng năm cũng vẫn là mùa thi, mùa của sách vở ngập đầu và phảng phất mùa chia li, mùa ta rời xa áo trắng, xa ghế đá sân trường, xa những kỉ niệm thời đi học. Nhưng vẫn cứ yêu tháng 5 nhiều lắm, yêu những gì ta đã đi qua, đã trải nghiệm, yêu tháng đầu tiên trong đời ta cất tiếng khóc oe oe chào đời, để yêu thêm những giọt mồ môi có vị mặn chát.
Theo: Blogviet.com.vn

Wednesday, May 1, 2013

Tháng Năm, xin chào những thương yêu!

Tháng Năm viết cho những bản giao hưởng ve trên tán cây phượng vĩ, cho lòng những học sinh cuối cấp những phút xao xuyến bịn rịn sắp chia tay nhau...


Vì tháng Tư kéo dài lâu quá hay vì người ta còn luyến tiếc khúc hát giao mùa dịu dàng ấy mà tháng Năm lại đến muộn màng… 

Ừ thì, ta mong tháng Năm ngắn lại đôi chút để vừa đủ ta đón nắng về hong khô tóc, vừa đủ để ta kể người nghe câu chuyện còn bỏ dở, để em về còn kịp thấy nụ cười trong đôi mắt trong veo! 
Tháng Năm, xin chào những thương yêu!

Đêm tháng Năm gió lớn như đêm chẳng yên còn muộn phiền gì không em mà ta nghe màu tháng Năm bạc trên từng cơn gió thoảng qua rồi đi mãi, đi mãi…

Đêm tháng Năm, ta dựa vào em thì thầm lời của gió câu nói để người đi, chỉ duy nhất đêm nay thôi, ta thức trắng cùng gió, cùng bản nhạc vang hoài một góc phòng. 

Đêm tháng Năm mang màu của chia ly những vết rạn nứt bé xíu những bước chân lướt qua nhau vội vã, ta điềm nhiên đứng nhìn: “Rồi cũng sẽ qua". À ừ, vì một lẽ đương nhiên họ không thuộc về nơi này họ không phải là tháng Năm trong ta!


Tháng Năm chông chênh gió nắng, ta nghe em kể về con đường màu bằng lăng, về một nỗi nhớ em vẫn chưa kịp đặt tên. Rồi em khóc vào tháng Năm, thấy màu thương nhớ loang dần theo những khoảng thời gian, phủ lớp bụi dầy... Tháng Năm mang chút bình yên của nắng để ta còn gặp em, còn nghe em ung dung hát bài xưa cũ để ta còn kịp lau khô những giọt nước trên đôi mắt trong veo!...


Ta không hiểu là vì tháng Năm chông chênh hay vì cảm xúc trong ta quá nhiều, mà ta lại bị ảm ảnh bởi sự ra đi.

Ta hứa ta không làm người buồn... Nhưng đặt niềm tin ra làm sao nhỉ? Hay cuối cùng cũng chỉ là những con đường dẫn đến sự ra đi, đưa đón sự trở về mà ta chung lối...

Bao lần ta cũng tự nhủ, rồi gió sẽ cuốn đi! Rồi ta cũng sẽ đi...

Không còn nỗi buồn nào trú ngụ, không còn nỗi phiền muộn qua đôi mắt màu đen ấy... Cũng chẳng còn những tiếng thở dài... Rồi thì ta muốn về một chân trời nào đó...Vậy mà cũng lắm lúc ngẩn ngơ... Rồi thì về đâu? Rồi thì sẽ ra sao... Cuối cùng ta cũng vẫn mãi chỉ đi được trong miền suy nghĩ của riêng mình mà thôi!


Tháng Năm viết cho ngày hè nắng và nóng, cho nỗi nhớ và tình yêu, cho đêm trời đầy sao lại có một người lặng lẽ nhớ một người...

Tháng Năm viết cho tháng hè đầy nắng và gió... Cái nắng như đổ lửa nắng gắt muốn nung đốt cả con người... Cái nắng làm cho những ai mạnh mẽ nhất cũng trở nên yếu đuối.

Tháng Năm viết cho những cơn dông mùa hè bất chợt, bất thình lình ập xuống ào ào với đúng cái tên "mưa rào" rồi tắt lịm, hắt thật mạnh vào mắt, vào da thịt, nếu lúc ấy đang chạy xe, ắt hẳn sẽ có cảm giác thú vị…

Tháng Năm viết cho những bản giao hưởng ve trên tán cây phượng vĩ, cho lòng những học sinh cuối cấp những phút xao xuyến bịn rịn sắp chia tay nhau, cho những người đã xa mái trường phổ thông những cảm giác bồi hồi da diết nhớ thầy cô...

Tháng Năm viết để nhớ về tháng Tư, tặng hoa mừng sinh nhật cho ai đó nhưng rồi lại thôi, viết rồi lại xóa, xóa rồi lại viết. 

Tháng Năm viết cho một ngày mong cho em hạnh phúc, được yêu thương và được... bình yên mãi mãi!

Viết cho tháng Năm, cho những thiên thần nhỏ được ra đời!
Theo: Genk.vn

Friday, April 26, 2013

Lịch sử ngày Quốc tế Lao động 1-5

Hằng năm, người lao động trên toàn thế giới lại cùng nhau kỷ niệm ngày Quốc tế Lao động 1/5. 


Tại Việt Nam, đây là một ngày mà mọi người dân ai ai cũng được nghỉ ngơi, vui chơi không phải làm việc. Tuy vậy, không phải ai cũng biết được lịch sử cũng như ý nghĩa trọng đại của ngày Quốc tế Lao động, nhất là các bạn trẻ thế hệ 8X, 9X.
MỘT CUỘC ĐẤU TRANH ĐÒI NGÀY LÀM 8 GIỜ TẠI QUẢNG TRƯỜNG HAYMARKET, MỸ.
MỘT CUỘC ĐẤU TRANH ĐÒI NGÀY LÀM 8 GIỜ TẠI QUẢNG TRƯỜNG HAYMARKET, MỸ.
Trong cuộc đấu tranh giữa tư bản và lao động, vấn đề thời gian lao động có ý nghĩa quan trọng. Ngay sau khi thành lập Quốc tế I năm 1864, Mác coi việc rút ngắn thời gian lao động là nhiệm vụ đấu tranh của giai cấp vô sản. Tại Đại hội lần thứ nhất của Quốc tế Cộng sản I họp tại Gieneve (Thụy Sĩ) tháng 9/1866, vấn đề đấu tranh cho ngày làm việc 8 giờ được coi là nhiệm vụ quan trọng.

Khẩu hiệu ngày làm 8 giờ sớm xuất hiện trong một số nơi của nước Anh, nước có nền công nghiệp phát triển sớm nhất. Yêu sách này dần lan sang các nước khác.

Do sự kiện giới công nhân viên chức Anh di cư sang Mỹ, phong trào đòi làm việc 8 giờ phát triển mạnh ở nước Mỹ từ năm 1827, đi đôi với nó là sự nảy nở và phát triển phong trào Công đoàn. Năm 1868, giới cầm quyền Mỹ buộc phải thông qua đạo luật ấn định ngày làm 8 giờ trong các cơ quan, xí nghiệp thuộc Chính phủ. Nhưng các xí nghiệp tư nhân vẫn giữ ngày làm việc từ 11 đến 12 giờ.

Năm 1884, tại thành phố công nghiệp lớn Chicago, Đại hội Liên đoàn Lao động Mỹ thông qua nghị quyết nêu rõ: "...Từ ngày 1/5/1886, ngày lao động của tất cả các công nhân sẽ là 8 giờ". Sở dĩ ngày 1/5 được chọn bởi đây là ngày bắt đầu một năm kế toán tại hầu hết các nhà máy, xí nghiệp ở Mỹ. Vào ngày này, hợp đồng mới giữa thợ và chủ sẽ được ký. Giới chủ tư bản có thể biết trước quyết định của công nhân mà không kiếm cớ chối từ.

Ngày 1/5/1886, do yêu cầu của công nhân không được đáp ứng một cách đầy đủ, giới công nhân trên toàn nước Mỹ đã tham gia bãi công nhằm gây áp lực buộc giới chủ thực hiện yêu sách của mình. Đầu tiên là cuộc bãi công tại thành phố Chicago. Khoảng 40 nghìn người không đến nhà máy. 

Họ tổ chức mit-tinh, biểu tình trên thành phố với biểu ngữ “Từ hôm nay không người thợ nào làm việc quá 8 giờ một ngày! Phải thực hiện 8 giờ làm việc, 8 giờ nghỉ ngơi, 8 giờ vui chơi!” Cuộc đấu tranh lôi cuốn ngày càng đông người tham gia. Cũng trong ngày hôm đó, tại các trung tâm công nghiệp khác trên nước Mỹ đã nổ ra 5.000 cuộc bãi công với 340 nghìn công nhân tham gia. Ở Washington, New York, Baltimore, Boston... hơn 125.000 công nhân giành được quyền ngày chỉ làm 8 giờ.

Những cuộc biểu tình tại Chicago diễn ra ngày càng quyết liệt. Giới chủ đuổi những công nhân bãi công, thuê người làm ở các thành phố bên cạnh, thuê bọn khiêu khích và cảnh sát đàn áp, phá hoại cuộc đấu tranh của công nhân. Các xung đột xảy ra dữ dội khiến hàng trăm công nhân chết và bị thương, nhiều thủ lĩnh công đoàn bị bắt... Báo cáo của Liên đoàn Lao động Mỹ xác nhận: "Chưa bao giờ trong lịch sử nước Mỹ lại có một cuộc nổi dậy mạnh mẽ, toàn diện trong quần chúng công nghiệp đến như vậy".
lich su ngay quoc te lao dong 1 5,Lịch sử ngày Quốc tế Lao động 1-5,ngay le quoc te lao dong
KHẨU HIỆU ĐÒI NGÀY 8 GIỜ LÀM VIỆC, 8 GIỜ NGHỈ NGƠI, 8H VUI CHƠI
Ngày 20/6/1889, ba năm sau "thảm kịch" tại thành phố Chicago, Quốc tế cộng sản lần II nhóm họp tại Paris (Pháp). Dưới sự lãnh đạo của Frederic Engels, Đại hội lần thứ nhất của Quốc tế Cộng sản II đã quyết định lấy ngày 1/5 hàng năm làm ngày biểu dương lực lượng và đấu tranh chung của tầng lớp vô sản các nước.

Từ đó, ngày 1/5 trở thành Ngày Quốc tế Lao động, ngày đấu tranh của giai cấp công nhân, ngày nghỉ ngơi và biểu dương lực lượng, ngày hội của công nhân và nhân dân lao động toàn thế giới.

Năm 1920, dưới sự phê chuẩn của Lê Nin, Liên Xô (cũ) là nước đầu tiên cho phép người dân được nghỉ làm vào ngày Quốc tế Lao động 1/5. Sáng kiến này dần dần được nhiều nước khác trên thế giới tán thành.

Tại Việt Nam, sau khi Đảng Cộng sản Đông Dương ra đời (1930), giai cấp công nhân Việt Nam đã lấy ngày l/5 hàng năm làm ngày đỉnh cao của phong trào đấu tranh chống thực dân, đế quốc, giành độc lập - tự do - dân chủ, giành những quyền lợi kinh tế - xã hội. 

Trong thời kỳ trước Cách mạng tháng Tám, việc kỷ niệm ngày Quốc tế Lao động 1/5 phần nhiều phải tổ chức bí mật bằng hình thức treo cờ, rải truyền đơn. Năm 1936, do thắng lợi của Mặt trận bình dân Pháp và Mặt trận dân chủ Đông Dương, ngày Quốc tế Lao động lần đầu tiên được tổ chức công khai tại Hà Nội, thu hút đông đảo các tầng lớp nhân dân tham gia. 

Đặc biệt, ngày 1/5/1938, một cuộc biểu tình lớn gồm hàng chục ngàn người đã diễn ra ở khu Đấu xảo Hà Nội với sự tham gia của 25 ngành, giới: thợ hoả xa, thợ in, nông dân, phụ nữ, người cao tuổi, nhà văn, nhà báo... Đây là cuộc mit-tinh lớn nhất trong thời kỳ vận động dân chủ (1936 - 1939), một cuộc biểu dương sức mạnh đoàn kết của nhân dân lao động do Đảng lãnh đạo. Nó đánh dấu một bước trưởng thành vượt bậc về nghệ thuật tổ chức và lãnh đạo của Đảng ta.

Ngày nay, ngày Quốc tế Lao động đã trở thành ngày hội lớn của hai giai cấp công nhân và nhân dân lao động Việt Nam. Đây cũng là ngày biểu thị tình đoàn kết hữu nghị với giai cấp công nhân và nhân dân lao động toàn thế giới, cùng đấu tranh cho thắng lợi của hòa bình, tự do, dân chủ và tiến bộ xã hội.

Ngày Quốc tế Lao động ở một số nước trên thế giới

Tại Đức

Người Đức chọn Ngày lao động quốc tế vào 1/5. Tất cả công nhân, người lao động đều được nghỉ trong dịp này. Theo truyền thống, mọi người thường cài một bông hoa cẩm chướng đỏ trên ve áo. Thói quen này bắt nguồn từ cuộc biểu tình ngày 1/5/1890, hôm đó những người tham gia đoàn diễu hành đã dùng hoa cẩm chướng đỏ làm dấu hiệu để nhận ra nhau.

Tại Australia

Tại xứ sở của những chú Kanguru, ngày Quốc tế Lao động thay đổi theo từng vùng. Vào ngày 1/5, chỉ một số Nghiệp đoàn của Đảng Xã hội và Cộng sản tổ chức kỷ niệm trọng thể cho công nhân và người lao động. Nhưng ở miền tây, người dân lại lấy ngày 4/3 để nghỉ ngơi, vui chơi. Còn vùng Queensland và miền bắc lại chọn ngày 6/5. Thủ phủ Canberra, thành phố lớn Sydney và miền nam Australia thì lấy ngày 7/10.

Tại Canada

Người dân Quebec tổ chức mit-tinh kỷ niệm ngày Quốc tế Lao động vào ngày 29/4 hằng năm. Hàng ngàn người tuần hành trên đại lộ Viau, sau đó đổ về công viên Maisonneuve nghe đọc diễn văn và xem các chương trình biểu diễn nghệ thuật.

Tại Mỹ

Tháng 1/1884, tại thành phố công nghiệp Chicago, Đại hội liên đoàn Mỹ thông qua nghị quyết nêu rõ: “…Từ ngày 1/5/1886, thời gian làm việc của công nhân sẽ là 8h/ngày”. Vì lẽ đó mà 1/5 được chọn là Ngày quốc tế lao động của Mỹ. Hằng năm cứ vào ngày này, hợp đồng mới giữa chủ và công nhân lại được ký kết. Người dân trên toàn nước Mỹ thường tổ chức diễu hành qui mô lớn.

Tại Hà Lan

Vào ngày 1/5, người dân ở bang Fribourg, một bang nhỏ của Hà lan lại tổ chức ca hát, chia bánh kẹo và thưởng tiền lẻ cho trẻ với quan niệm đó là ngày đầu tiên của mùa xuân nên làm như vậy sẽ đem lại may mắn cho cả năm. Thông thường, người Hà Lan vẫn làm việc vào 1/5, chỉ một số công ty và tổ chức nước ngoài cho phép nhân viên được nghỉ.

Tại Nhật Bản

Nhật Bản không kỷ niệm ngày Quốc tế Lao động. Tuy nhiên, trong tuần đầu tiên của tháng 5, mọi người đều được nghỉ làm và tổ chức các lễ hội.

Tại Pháp

Ngày 1/5/1891, một cuộc biểu tình lớn của công nhân đã xảy ra ở vùng Fourmies, miền Bắc nước Pháp. Để dẹp loạn, binh lính quốc gia đã xả súng và bắn chết 10 người trong đó có một cô gái tên là Marie Blindeau, mang trên mình bộ quần áo trắng tinh khiết. Để tưởng nhớ sự kiện này người Pháp đã lấy hoa Linh lan, một loài hoa nhỏ có màu trắng, hương thơm dịu nhẹ, nở vào ngày đầu tiên của tháng Năm làm biểu tượng, linh hồn của ngày 1/5. Hằng năm, cứ vào dịp này, người Pháp náo nức trang hoàng nhà cửa và tặng bạn bè một bó hoa Linh lan.

 lukhachdem N.M (tổng hợp Internet)

Copyright @ 2013 Học Tiếng Nhật 123 .Blogspot. Designed by Templateism | Love for The Globe Press