Thông báo:

Nhớ Like or share, comment nhiệt tình nếu thấy bài viết bổ ích nhé! tks mọi người

Web liên quan Web Tang Like+ View Choi game online Lop hoc tieng nhat Gunny Free
Showing posts with label Vợ Chồng. Show all posts
Showing posts with label Vợ Chồng. Show all posts

Wednesday, July 10, 2013

Lẽ nào vợ tôi có con với người khác?

Tôi chưa bao giờ khẳng định con em sinh ra không phải con tôi. Tôi chỉ nghĩ ngợi lung tung và nói: “Không biết có phải con mình không nữa”, vì khi chúng tôi quan hệ vợ chồng có dùng biện pháp. Trong đơn ly hôn em có ghi chúng tôi không có con chung.

Năm nay tôi 34, vợ kém 5 tuổi, có một bé gái kháu khỉnh gần tròn 1 tuổi. Chúng tôi là dân tỉnh lẻ lên Sài Gòn học, làm việc rồi quen nhau. Cuối năm 2010 chúng tôi chính thức là vợ chồng.

Em và tôi quen nhau 2 năm mới tiến đến hôn nhân. Lúc mới quen em, tôi chưa nghĩ nhiều đến việc lập gia đình và không nghĩ sẽ chọn em làm vợ. Tôi không yêu em như những chàng trai cô gái khác, chỉ thấy thương em, thương hại thì đúng hơn. 
Lẽ nào vợ tôi có con với người khác?
Gia đình biết tôi có bạn gái và hối lập gia đình vì tuổi cũng lớn. Thời gian tôi nhận thấy mình không thích hợp với em, tôi và em khác xa nhau về tính tình, tôi chủ động nói lời chia tay nhưng em không đồng ý. Có những lúc tôi xúc phạm đến danh dự của em, hành động thô lỗ như người không có văn hóa nhưng em vẫn chấp nhận và theo đuổi tôi đến cùng.

Trước khi quen em tôi từng suy nghĩ sau này sẽ không bao giờ đánh phụ nữ, đặc biệt là vợ mình. Tôi không làm được điều này khi sống gần em, tôi thường đánh em khi nổi nóng. Em hứa sẽ thay đổi tính tình, tôi bỏ qua cho em và thầm nhắc mình không được đối xử như vậy vì em cần được yêu thương và che chở. Hết lần này đến lần khác em hứa và tôi suy nghĩ lại, có lúc nghĩ mình phải xa vì không yêu em, để em tìm người khác thích hợp hơn. Tôi và em có quá nhiều vết xướt sống gần nhau mà như cách xa nghìn trùng.

Em là người tốt, biết yêu thương và giúp đỡ mọi người. Em không đẹp về hình thể và khuôn mặt nhưng điều đó không quan trọng bằng tính tình và con người thật của em. Tôi quyết định cưới, em cũng chấp nhận lấy tôi làm chồng, khi mẹ hỏi “Con có hiểu hết tính tình của nó và chấp nhận được không”, em trả lời hiểu hết và chấp nhận được.

Cưới xong một hai hôm sau chúng tôi vào lại Sài Gòn tiếp tục công việc và lo cho nhau. Một thời gian giữa hai vợ chồng cũng hay xảy ra lục đục, hiếm khi tôi gọi được tiếng “Em ơi” hay “Vợ ơi” với em. Giữa hai vợ chồng ít có thời gian ngồi lại nói chuyện về những khuyết điểm và sai lầm của nhau, em không bao giờ chịu nhận lỗi về việc làm của mình. 

Chưa một lần em gọi điện về gia đình xin lỗi ba mẹ tôi. Em chửi tôi những lời đắng cay, chua chát mà tôi chưa thấy một lần em hối hận về điều đó. Em cho rằng do tôi chửi em trước, em đi so sánh với tôi để hết lần này đến lần khác tôi đánh em và em lại chửi tôi.

Nhiều lúc tôi nghĩ em cũng có cái được cái không, tôi cũng vậy, được cái này không được cái kia, em là người biết cố gắng, chịu khó, tằn tiện, biết nghĩ đến tương lai, không đua đòi phấn son quần áo đẹp, rồi tôi nghĩ đến mình và thấy mình cũng giống em. 

Tôi không rượu chè, thuốc lá, cờ bạc, trai gái, lo làm và nghĩ đến tương lai. Tại sao giữa chúng tôi hay xảy ra nhiều chuyện như vậy, có phải cái tôi quá lớn trong con người của em và tôi? Em không bao giờ chịu nhịn trong lúc tôi nóng giận, em muốn giành phần thắng về cho mình vì nghĩ nếu nhịn lần sau tôi sẽ tệ hơn, em chửi tôi những lời chua chát mà tôi không cho phép em làm điều đó.

Buồn đó rồi vui đó, khi biết em có thai, tôi hạnh phúc, lo lắng và suy nghĩ nhiều hơn. Chuyện sinh hoạt vợ chồng đều dùng biện pháp vì nghĩ kinh tế chưa ổn định và hai vợ chồng hay cãi vã nên từ từ hãy có em bé. Tôi suy nghĩ nhiều nhưng không nói cho em biết suy nghĩ của mình, có lần em nói với tôi em không bao giờ “như vậy” với ai ngoài tôi và tôi tin em. 

Khi biết em có thai tôi không dám nói nặng lời dù có lúc rất giận, tôi âm thầm lo lắng và chăm sóc cho em, đều đặn đưa em đi khám thai định kỳ. Kết quả khám thai em sinh khó nên phải mổ, tôi càng lo lắng nhiều hơn. Ngày sinh cũng đến, em nhập viện chờ mổ, tôi hồi hộp lo lắng.

Em được bác sĩ đưa vào phòng mổ, tim tôi đập nhanh, hồi hộp. Ngồi đợi tin của em, tôi cầu nguyện và suy nghĩ lung tung, khi thấy tên em xuất hiện trên bảng điện tử tôi mừng đến rơi nước mắt. Tôi được lên phòng gặp con, hạnh phúc và thương em nhiều hơn bao giờ hết. Được gặp con và làm thủ tục nhận con xong, tôi lại trở về phòng chờ, đợi gặp em. 

Bao nhiêu người đã được gặp vợ của mình còn tôi thì chưa. Một lần nữa tôi lại lo lắng cho em, không ngủ, không ăn uống, chỉ mong được gặp em. Em nhìn tôi và nở một nụ cười, tôi nghĩ mình sẽ làm tất cả để bù đắp lại những gì đã gây ra cho em, muốn tự tay chăm sóc em.

Thời gian hồi hộp, lo lắng, cầu nguyện đã qua, cãi vã lục đục lại đến. Tôi cưới em không phải vì vóc dáng xinh đẹp hay khuôn mặt khả ái, vậy tại sao hai chúng tôi hay xảy ra hết chuyện này đến chuyện khác, có phải vì cái tôi quá lớn trong em hay trong tôi? Em muốn thắng tôi, hơn tôi em mới chịu? Còn tôi thì không bao giờ chịu như vậy.

Tôi chưa bao giờ khẳng định con em sinh ra không phải con tôi. Tôi chỉ nghĩ ngợi lung tung và nói: “Không biết có phải con mình không nữa”, vì khi chúng tôi quan hệ vợ chồng có dùng biện pháp, em là người biết, vậy mà có bao giờ em chia sẻ hay nói ra điều đó với tôi. 

Sinh được hơn một tháng, em chửi rồi đuổi tôi ra khỏi nhà trong khi có mẹ đẻ của em ngồi đó, bà chỉ biết nhìn tôi mà cười. Hơn một tháng rưỡi em viết đơn ly hôn, trong đơn em có ghi chúng tôi không có con chung, tôi đã đọc và ký. Sau này tôi cũng không thấy em cắn rứt lương tâm hay hối hận gì về việc làm của mình.

Gần đây công việc kinh doanh của tôi không thuận lợi, không đủ trả lương cho nhân viên và mặt bằng. Chị hai gọi điện đòi tiền lúc trước hai vợ chồng mượn, rồi đứa em dâu sinh đầy tháng tôi cũng không dám liên lạc vì không có tiền, phải tự mình xoay lấy mà không nói cho em biết, nghĩ em cũng cực khổ vì con nhiều nên không nói với em điều này. Từ công việc không thuận lợi, vợ chồng không sinh hoạt hay tâm sự gì với nhau, nhìn mặt mày xị ra cả bốn năm ngày nay của em, tôi lôi chuyện quá khứ ra đánh em, rồi chúng tôi ly thân từ đó.

Tại sao vợ làm giấy khai sinh cho con mà không hỏi ý kiến tôi? Tại sao phía gia đình ngoại đi làm giấy khai sinh cũng không báo cho tôi? Tại sao trong giấy ly hôn em viết chúng tôi không có con chung? Những câu hỏi này tôi sẽ để dành mà hỏi tội em mỗi khi bực tức chuyện gì. Cái tôi lo nhất bây giờ là đứa bé lớn lên như thế nào khi không có tôi. Tôi đã nhắn tin cho em nhiều nhưng em không nghe máy và cũng không trả lời tin nhắn.

Trong tôi giờ đây tình thương dành cho em đã vơi đi dần, chỉ còn lại một tí mong manh không biết có kéo được tôi về lại với em không. Tôi xin mượn tựa một bài hát rất thích hát mỗi khi có em “Xin lỗi tình yêu”. Tôi cũng không nghĩ có một ngày tôi viết những dòng tâm sự này để mong có được sự góp ý thật chân thành từ phía độc giả để có quyết định cho cuộc đời mình. Chân thành cảm ơn.

Khánh
Theo: Vnexpress.vn
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Tuesday, June 25, 2013

Nhục nhã khi bị vợ cắm sừng

Trong đầu lúc nào cũng hiện lên hình ảnh ân ái giữa vợ và người tình, đau khổ nhưng tôi cố gắng để con không thấy được sự yếu hèn của ba nó. 

Tôi khinh thường bản thân mình khi không giữ nổi vợ.

Thỉnh thoảng tôi có nghe đâu đó về chuyện chồng lăng nhăng, bồ bịch làm các cô vợ phải đau khổ tìm cách lôi kéo chồng về, chuyện vợ ngoại tình vì say nắng một anh chàng nào đó. Trong bụng tôi chỉ cười khẩy, đắc chí vì hạnh phúc gia đình mình đang có, bao người thầm mong.

 Tôi có đủ một vợ, hai con, ba lầu, bốn bánh, vài căn nhà cho thuê và vài miếng đất đẹp. Vợ đẹp, con ngoan là niềm hạnh phúc không chỉ riêng tôi mà còn là sự kết nối của cả hai gia đình nội ngoại.

Kinh tế khó khăn nhưng tôi chưa để vợ con thiếu thứ gì. Chỉ có điều tôi là người ít lãng mạn, từ sau khi cưới 5 năm tôi không còn tặng hoa cho vợ và mua quà cho cô ấy, chỉ thể hiện tình yêu bằng cách dẫn đi mua sắm hay cho tiền cô ấy đi mua sắm mà thôi. 

Tôi cho vợ gặp gỡ bạn bè khi cô ấy buồn và có thế giới riêng, vì tôi là dân kinh doanh nên cũng khá thoải mái.

Vợ tôi là một phụ nữ khá xinh, sành điệu, nấu ăn không ngon lắm, cũng không khéo léo trong giao tiếp, nhưng với tôi cô ấy rất tuyệt vời. Tôi thường không đòi hỏi nhiều, cô ấy luôn có sự tự do của mình. Hai con có ông bà chăm sóc phụ giúp, mặc dù gia đình ở riêng. Có lẽ vì thế mà cô ấy càng ngày càng không coi trọng tôi?
Nhục nhã khi bị vợ cắm sừng
Mọi thứ với tôi như địa ngục, tưởng chừng không qua nổi, sống đến 35 tuổi mới biết thế nào là nỗi nhục của đàn ông bị vợ cắm sừng. Một khoảng thời gian dài bế tắc, không thể tập trung cho công việc, tôi tránh mọi ánh nhìn của bạn bè, đồng nghiệp, láng giềng, những lời xì xào bàn tán về hạnh phúc gia đình tan vỡ do vợ tôi chạy theo người đàn ông khác bỏ bê con cái.

Bao tháng ngày tôi thấy đau đớn, nhục nhã, dường như tránh những cuộc nhậu nhẹt vì tôi là mục tiêu cho sự bàn tán trong cuộc nhậu. Trước mặt, họ khuyên tôi này nọ. Sau lưng, họ cười khoái chí, người tốt chỉ trách tôi là thằng nhu nhược, rằng chỉ có những người nhu nhược vô dụng mới bị vợ cắm sừng. Giờ tôi chỉ cười, trách mình, trách số phận, không biết trách ai.

Cảm giác bên cạnh vợ lúc này thật ghê sợ, khinh miệt. Nhiều lần tôi cũng cố gắng tha thứ, nghĩ cho gia đình, con cái nhưng thật khó quá. Trong đầu lúc nào cũng hiện lên hình ảnh ân ái giữa vợ và người tình, dù đau khổ nhưng tôi cũng cố gắng lắm để con không thấy được sự yếu hèn của ba nó. 

Tôi khinh thường bản thân mình khi không giữ nổi vợ, “lấy đĩ về làm vợ, không ai lấy vợ về làm đĩ” bao giờ.

Dù tức tối, căm ghét, tôi đang cố gắng hàn gắn tình cảm, tha thứ cho cô ấy vì con cái, vì gia đình. Có lẽ tôi là một người đàn ông nhu nhược, người ta nói phụ nữ ngoại tình đa phần vì tình yêu, phụ nữ khi đã yêu không bao giờ nghĩ đến ai khác, không lẽ nào vợ không còn yêu tôi mà tôi không nhận ra. 

Tôi đau khổ nhưng không muốn ly dị, một phần còn yêu vợ rất nhiều, tôi đang cố gắng tha thứ cho vợ từng ngày, chờ mong sự hối lỗi của cô ấy.

Nỗi nhục lớn nhất với tôi cho đến bây giờ là bị vợ cắm sừng. Liệu tôi có thể sống hạnh phúc như ngày xưa mà quên đi nỗi nhục này, trong khi tôi cũng là một người đàn ông như bao người khác.

Hoàng
______________________________________________
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Friday, June 21, 2013

Vợ gạ “yêu”, chồng tặc lưỡi: “Tùy em”

Không biết có phải do yếu sinh lí hay không mà mỗi khi vợ gạ "yêu", anh Thắng lại: "Tùy em"!

Chuyện phòng the vốn dĩ vẫn được biết đến với vai trò chủ động của người đàn ông. Họ không những là người dẫn dắt cuộc “yêu” mà còn là người làm chủ khiến cho “cuộc yêu” đó thăng hoa hay nhàm chán. 

Tuy nhiên, không phải lúc nào người chồng cũng làm tốt vai trò này của mình. Có rất nhiều đức ông chồng đã buộc vợ phải thở dài ngao ngán mỗi khi vợ chồng “gần gũi” trên giường vì câu nói: “Tùy em”

Vợ gạ “yêu” chồng tặc lưỡi: “Tùy em”

Vợ chồng chị Hiên, anh Thắng xưa nay vẫn được biết đến như một gia đình hạnh phúc vì không mấy khi hai vợ chồng to tiếng với nhau. Anh Thắng là người hiền lành, luôn nhường nhịn vợ con nên cửa nhà thường yên ấm. Bản thân chị Hiên cũng đánh giá rất cao đức tính này của chồng. Tuy nhiên, chỉ có chị mới cảm nhận được đôi khi sự “hiền lành, tôn trọng vợ” của chồng lại có những mặt trái thật khó chịu.

Không rõ nguyên nhân là do anh Thắng yếu sinh lí, nhu cầu tình dục không nhiều hay bản tính của anh luôn ngượng ngùng mà “chuyện ấy” của hai vợ chồng luôn ở trong tình trạng chờ…vợ quyết định. Không phải cho tới bây giờ, khi đã cưới nhau gần chục năm anh mới như vậy mà ngay từ khi mới cưới về anh cũng luôn “tôn trọng” vợ trong chuyện chăn gối như vậy.

Chị Hiên còn nhớ, hồi mới cưới anh hầu như không mấy khi chủ động gạ vợ chuyện “yêu”. Thậm chí nhiều hôm vợ làm hết mọi động thái “mời gọi” mà chồng vẫn cứ …trơ trơ. Phải tới tận khi chị gạ gẫm ra mặt, nói ra thành lời anh mới hào hứng: “Được thôi, tùy vợ, anh thế nào cũng được”. Chị Hiên tâm sự: “Không thể dùng từ ngữ nào để diễn tả cảm xúc của mình khi lần đầu tiên nghe chồng nói mấy cái chữ “tùy em”. Là phụ nữ, lại mới cưới, chồng chẳng chủ động chuyện chăn gối thì chớ, đã vậy khi vợ nói lại dửng dưng “tùy em” cứ như thể anh ấy không ham hố vì chẳng qua là cố chiều vợ cho xong…”
Vợ gạ “yêu”, chồng tặc lưỡi: “Tùy em”
Vợ chán vì luôn phải là người chủ động "gạ gẫm" chồng "chuyện ấy" (Ảnh minh họa)
Thời gian đầu khi thấy thái độ của chồng như vậy, chị Hiên còn giận dỗi cả tuần trời nhưng thấy chồng không “ý kiến ý cò” gì cả. Nghĩ là chồng chỉ vô tâm, lỡ miệng như vậy thôi, sau này vợ chồng sống với nhau lâu chồng sẽ “cuồng nhiệt” hơn, chẳng ngờ trước sau gì chồng vẫn cứ như vậy nên chị Hiên sinh chán nản, hết yêu chồng.

Chồng lười, suốt cuộc “yêu” để mặc vợ “bày binh bố trận”

Nhắc đến chuyện chồng thây kệ vợ khi “hành sự” phải kể đến trường hợp của vợ chồng chị Hải anh Kiên. Sự lười biếng, ngại thay đổi của anh Kiên lớn đến nỗi anh hoàn toàn để cho vợ “làm tướng” trong cuộc “yêu”.

Anh Kiên là một người sống rất đơn giản, ngại thay đổi và có phần lười biếng. Tính cách đó của anh trong cuộc sông đôi khi khiến người làm vợ như chị Hải cảm thấy chán nản vì một người chồng đơn điệu và tẻ nhạt. Nhưng đó chưa phải là tất cả, sự chán chường của chị Hải còn đến từ việc ngay cả trong chuyện chăn gối vợ chồng, anh Kiên cũng phó mặc hết cho vợ.

Mỗi khi hai vợ chồng gần gũi, anh chỉ “lập trình” đúng một kiểu duy nhất, một khung giờ gần như cô định và một địa điểm bất di bất dịch là phòng ngủ. Đôi khi chị Hải muốn thử những điều táo bạo hơn, mới mẻ hơn thì luôn nhận được từ chồng sự bất hợp tác bằng câu: “Em thích thế nào thì tùy em, anh cứ tuân theo thôi”.

Lúc dầu chị Hải còn tưởng chồng nói đùa như vậy, ai dè là đàn ông mà chị bảo gì thì anh làm thế bằng không anh vẫn “giữ nguyên hiện trạng” như cũ. Lí lẽ của anh Kiên là: “Thay đổi làm gì cho mệt ra, nhiều khi lại không quen thành ra rước họa vào thân ấy chứ. Anh thấy cứ kiểu đó là được rồi, chẳng muốn gì hơn cả. Còn nếu em thích thì anh chiều theo thôi”.
Chồng lười biếng, luôn bắt vợ chủ động khi "yêu" (Ảnh minh họa)
Chỉ nghe chồng nói thế thôi chị Hải đã thấy chán hẳn, không muốn điều gì hơn nữa. Nhiều hôm chị cố gắng lôi kéo chồng vào cuộc chơi nhưng chồng vẫn ì ra. Trên giường, chị yêu cầu thế nào thì anh làm vậy còn nếu không anh cũng kệ chị luôn. Vấn đề mấu chốt của việc này là anh Kiên cảm thấy thỏa mãn với cái mà hàng ngày vợ chồng anh đang duy trì và anh không quan tâm tới cảm giác của vợ nên anh bỏ mặc vợ với những ý tưởng đối mới chuyện vợ chồng.

Chồng bắt vợ chủ động mới khoái

Cũng là một câu chuyện liên quan tới chuyện người phụ nữ phải chủ động trên giường nhưng trường hợp của chị Hoa lại bắt nguồn từ một nguyên nhân khác.

Chị Hoa tâm sự: “Thực sự, người ta vẫn nói chuyện chăn gối là chuyện hai người nhưng với mình đó gần như là công việc “độc tấu”. Chồng mình toàn bắt mình phải chủ động khiến mình vừa xấu hổ, vừa không còn chút cảm giác nào khi quan hệ”.

Chồng chị Hoa là người gia trưởng, ích kỉ và có phần độc đoán. Đã vậy, trong chuyện quan hệ vợ chồng, anh lại có một thú rất kì lạ là chỉ thích nhìn vợ chủ động. Chỉ có như vậy anh mới tìm thấy khoái cảm trong “chuyện ấy”. Và để thỏa mãn cảm giác của mình, trong suốt cuộc “yêu” chồng chị Hoa bắt chị phải là người chủ động. Anh bắt chị làm mọi thứ mà anh muốn để thỏa sở thích của mình mà không cần quan tâm xem vợ có thích, có phù hợp hay không.

Chị Hoa nói: “Chồng bắt mình chủ động vì như vậy anh ấy có cảm giác như đang được gái làng chơi phục vụ. Điều ấy làm chồng mình thích thú còn mình chỉ thấy ghê tởm”. Chị Hoa đã nói với chồng mong chồng thay đổi thói quen này nhưng anh không chịu, vẫn một mực bắt vợ phải làm theo điều anh ta thích.
Chồng bắt vợ chủ động để tạo cảm hứng mà không quan tâm tới cảm xúc của vợ (Ảnh minh họa)
Những nỗi niềm không thể tỏ

Đời sống tình dục bao gồm rất nhiều yếu tố mới có thể mang tới sự hòa hợp cho cả hai vợ chồng. Và khi những cuộc “yêu” diễn ra trong cảnh người phụ nữ “một mình tác chiến” thì chắc chắn sẽ không thể có chuyện hài lòng với tình dục. Thậm chí, khi sự thái quá từ phía người chồng diễn ra trong một thời gian dài, cảm xúc trong những người vợ chỉ còn là sự chản nản và hờ hững.

Trở lại câu chuyện của chị Hiên, chị Hải: Trước một người chồng quá ư thụ động, hai người vợ này không thể mãi im lặng để rồi nhận về mình những bực dọc, thất vọng. Cuối cùng, cách duy nhất mà hai chị có thể làm là “mở một cuộc họp kín” để nói rõ nhưng gì mà hai chị đã phải trải qua mỗi khi quan hệ với chồng. Trước đây, cách nói bóng gió, gợi ý không mang lại hiệu quả buộc hai chị phải dùng đến biện pháp cuối cùng này. Khi hiểu được giá trị của việc vợ chồng cần gắn kết với nhau trong hoạt động chăn gối, nó chẳng những làm cả hai thăng hoa hơn mà còn giúp đời sống tình cảm thêm nồng thắm những người chồng đó mới chịu thay đổi thói quen của mình trước khi quá muộn.

Còn câu chuyện của chị Hoa, với một người chồng quá ư bảo thủ, gia trưởng và có phần ích kỉ như vậy, không còn cách nào khác chị Hoa đành làm đơn ly hôn. Cuộc hôn nhân ấy khiến chị có cảm giác chỉ đơn thuần là một công cụ thỏa mãn thú vui của chồng trên giường mà không hề được sẻ chia tình cảm, tâm tư. Dù không muốn đứt gánh giữa đường nhưng chị đành phải chấp nhận.

Xu Xu (Khampha.vn)
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Sunday, April 21, 2013

LO VÌ VỢ THÀNH THẠO CHUYỆN CHĂN GỐI

LO VÌ VỢ THÀNH THẠO CHUYỆN CHĂN GỐI


 Ngay trong tuần trăng mật, cô ấy đã khiến tôi có suy nghĩ khác hẳn. Cô ấy tỏ ra là một người vô cùng thành thạo chuyện gối chăn, còn biết hướng dẫn, dẫn dắt tôi vào cuộc vui nữa.

Tôi mới lấy vợ được một tháng. Trong giai đoạn yêu, cô ấy rất nghiêm khắc với tôi trong "chuyện ấy", cấm tôi "léng phéng" vì muốn giữ gìn giây phút thiêng liêng tới tận ngày cưới. 

Tôi cứ nghĩ cô ấy là một cô gái đoan trang, ngoan hiền lắm. Thế nhưng, ngay trong tuần trăng mật, cô ấy đã khiến tôi có suy nghĩ khác hẳn. 

Cô ấy tỏ ra là một người vô cùng thành thạo chuyện gối chăn, còn biết hướng dẫn, dẫn dắt tôi vào cuộc vui nữa. Tôi không nghi ngờ sự trong trắng của cô ấy nhưng vô cùng hoang mang, không hiểu vì sao cô ấy lại như vậy. Có phải cô ấy cũng là một người từng trải không?

Nguyễn Thành Vinh (Hải Hậu, Nam Định).
LO VÌ VỢ THÀNH THẠO CHUYỆN CHĂN GỐI
Ảnh minh họa. 
Thành Vinh thân, trước hết phải chia sẻ cùng anh rằng, chuyện thành thạo gối chăn và sự đoan trang, ngoan hiền không hề mâu thuẫn với nhau. Điều đó chỉ chứng tỏ rằng, cô ấy là một người có ý thức trong việc tạo ra sự hấp dẫn đời sống vợ chồng ở khía cạnh phòng the.

Trong thời đại thông tin phát triển, mọi thứ đều có thể tra cứu được ở mạng, thì không cứ phải "từng trải" mới có sự hiểu biết, sành sỏi đâu anh ạ. Có điều cách thể hiện của vợ anh chưa khéo, có thể do cô ấy "vô tư", "hồn nhiên", cứ nghĩ rằng như vậy thì chồng sẽ thích mà không biết rằng anh lo lắng, hoang mang. 

Có được một người vợ yêu chồng như vậy là một điều rất may mắn, anh đừng đa nghi kẻo lại làm mất đi niềm hạnh phúc đang có. Chúc anh vui.

Theo Kiến Thức

Copyright @ 2013 Học Tiếng Nhật 123 .Blogspot. Designed by Templateism | Love for The Globe Press