Thông báo:

Nhớ Like or share, comment nhiệt tình nếu thấy bài viết bổ ích nhé! tks mọi người

Web liên quan Web Tang Like+ View Choi game online Lop hoc tieng nhat Gunny Free
Showing posts with label qua tang cuoc song. Show all posts
Showing posts with label qua tang cuoc song. Show all posts

Friday, December 20, 2013

26 cột mốc cần vượt qua khi tình yêu tan vỡ

Nếu bạn mới chia tay người ấy thì hãy chú ý những cột mốc này vào để đánh dấu và "ăn mừng" khi bạn vượt qua nhé!


Sau một mối tình tan, làm quen với những thay đổi để tiếp tục sống là điều không dễ. Đặc biệt khi lúc này hay lúc khác, vẫn có những yếu tố khiến bạn tưởng mình đã đứng lên được lại thêm một lần ngã quỵ.

Để hồi phục hoàn toàn, sẽ có những cột mốc bạn cần dần vượt qua. 
Vượt qua được một dấu mốc, bạn sẽ có động lực để chinh phục mốc tiếp theo (Ảnh minh họa)
Chia tay rất đau buồn, nhưng bạn sẽ từng bước vượt qua được (Ảnh minh họa)
Điều bạn nên làm là đừng đánh mất niềm tự hào về bản thân, hãy ăn mừng với mỗi cột mốc bạn đã đạt tới, và nếu có lúc nào yếu mềm, hãy cố gắng nhìn về phía trước để chinh phục cột mốc tiếp theo, cho đến khi tình yêu kia không còn là nỗi đau với bạn...

Những cột mốc bạn sẽ vượt qua là:

1. Buổi sáng đầu tiên bạn thức dậy, thấy mình không còn nghĩ ngay về anh ấy nữa.

2. Đêm đầu tiên anh ấy không còn là người bạn tơ tưởng khi cố gắng chìm vào giấc ngủ.

3. Một tiếng đồng hồ đầu tiên trôi qua mà bạn không hề kiểm tra điện thoại để xem liệu anh ấy có gọi…

4. Ngày đầu tiên trôi qua.

5. Tuần đầu tiên trôi qua.

6. Tháng đầu tiên trôi qua!

7. Khi bạn tiếp tục sống và xóa số của anh ấy trong điện thoại của mình.

8. Khi bạn “de-friend” (xóa tên khỏi danh sách bạn) anh ấy khỏi Facebook và thôi không còn theo dấu người ta trên Twitter.

9. Khi bạn thôi không dò la những người bạn chung của hai người về tình hình anh ấy, để biết anh ấy có người mới hay chưa.

10. Khi bạn nhìn thấy kỷ vật nào đó anh ấy bỏ quên ở chỗ mình mà nước mắt không rơi.

11. Lần đầu tiên bạn va phải anh chàng nào đó trên đường và cả hai cùng rối rít “ôi, tôi xin lỗi”.

12. Lần đầu tiên bạn liếc mặt đưa tình với một người đàn ông khác bởi thấy thực sự bị cuốn hút chứ không phải để chứng minh mình vẫn đang tồn tại.

13. Khi âm nhạc đột nhiên chuyển sang bài hát tình yêu một thời mà bạn không khóc.

26 cột mốc cần vượt qua khi tình yêu tan vỡ

14. Buổi hẹn đầu tiên của bạn với một người khác, cho dù có tệ đi chăng nữa.

15. Buổi hẹn đầu tiên thực sự thú vị của bạn với một ai đó khác

16. Lần đầu tiên bạn gọi cả cái pizza và ăn hết mà không phải chỉ ăn có một nửa như chàng vẫn muốn bạn làm.

17. Buổi sáng đầu tiên bạn thức dậy, thoải mái lăn lộn trên cả chiếc giường chứ không phải co ro một bên. Cả cái giường bây giờ là của bạn và bạn thích thú vì điều đó.

18. Buổi tiệc đầu tiên của một người bạn chung mà bạn và anh ấy đều tham dự. Tất nhiên, bạn dành 3 tiếng đồng hồ để làm đẹp cho thật lộng lẫy, và cả 3 giờ nữa để khóc khi tiệc tàn, nhưng cuối cùng bạn vẫn sống sót phải không?

19. Ngày bạn va phải anh ấy mà thực lòng không thấy ngại dù mình vừa bước ra từ phòng tập thể dục thẩm mỹ.

20. Khi bạn đang thay pijama đi ngủ thì bất chợt nhận ra rằng chiếc áo sơ mi bạn mặc cả ngày hôm nay là do chàng mua tặng ngày trước. Thế mà sáng nay bạn thậm chí không nhận ra điều này.

21. Kỳ nghỉ lễ dài ngày đầu tiên bạn thoải mái với mỗi một mình.

22. Khi sếp khen về những thành quả bạn đạt được trong công việc gần đây (sự nghiệp thường thăng hoa khi bạn không còn bị mất tập trung bởi “bi kịch” tình cảm).

23. Khi bạn mua một chiếc ghế tựa mới đặt vào phòng khách, một con cún con hay làm bất cứ điều gì cho chính tương lai của bạn chứ không phải cho ai khác.

24. Đám cưới đầu tiên bạn tham dự một mình.

25. Khi cuối cùng bạn cũng công nhận là mình thực sự không còn muốn ở bên anh ấy nữa.

26. Khi bạn nghe qua những người bạn chung về việc anh ấy có bạn gái mới và thấy mừng cho người ta.

Mỗi lúc bạn trải qua một cột mốc như thế này, hãy chiều chuộng bản thân chút nhé, một chiếc bánh kem chẳng hạn. Vượt qua nỗi buồn tình cảm không dễ dàng và tốn rất nhiều năng lượng mà.

_________________________________________________ 

Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Saturday, July 20, 2013

3 HẠT ĐẬU XANH CỦA MẸ

Mình từng kể rằng người đầu tiên dạy mình bài học về lòng tự trọng là mẹ mình. 

Mình cũng từng kể rằng mẹ mình rất đẹp, gương mặt mẹ luôn tỏa ra ánh hào quang nhân ái của con người đã sống trọn một đời lương thiện. Những câu chuyện đời mẹ, mình sẽ chẳng bao giờ kể hết, những trang đau thương nhưng không hề bi lụy mà ánh lên niềm khát khao cháy bỏng về một cuộc sống bình yên, tốt đẹp.

Mẹ lại bảo mình sinh ra ngay giữa cơn mưa tầm tã, tạt ướt cả chỗ mẹ nằm. Mẹ ghì chặt mình vào ngực, phủ hơi ấm lên tấm thân bé xíu của mình. Cha bỏ mẹ mình và 3 đứa con thơ dại cũng vào một cơn mưa. Mưa đêm như trút nước. 

Cha hôn hít chúng mình rồi xách valy ra tàu đi cùng với một người đàn bà trẻ đẹp không phải là mẹ mình. Tiếng còi tàu xé đêm nhưng không vang dội như tiếng mẹ gọi cha. Tiếng mẹ gọi, tiếng khóc nheo nhóc của chúng mình, tất cả bị mưa làm mờ đi. Mưa vần vũ cuồn cuộn. 

Mưa xối xả. Mưa lăn lộn trên không. Cha vẫn đi. Tóc mẹ xổ tung, mưa lặng đi thấm ướt. Tóc mẹ dài chấm gót, đen sẫm, mượt thơm. Mưa ganh tị xới tung tóc mẹ. Mưa dữ dội xối vào 3 chị em mình. Tàu chạy. Cha đi. Mẹ hốt hoảng ôm xiết 3 con vào nhà. Cả mấy mẹ con khóc run lập cập.
3 HẠT ĐẬU XANH CỦA MẸ
Mẹ dắt 3 chị em mình rời bỏ Cà Mau về quê ngoại ở Bắc Giang. Mình không biết mẹ lấy sức lực ở đâu mà nuôi nổi 3 chị em mình trong cái cảnh tay không tấc đất, chỉ có chút vốn liếng còm cõi, mẹ lăn lóc hết chợ xa, chợ gần, làm đủ công việc nặng nhọc và chịu bao nhiêu tủi hổ.

Nhà mình nghèo lắm, những vụ giáp hạt mẹ toàn ăn sắn, khoai, nhường cơm trắng cho 3 đứa con. Nhớ lại là rơi nước mắt món canh “ Rửa chân gà”… Mẹ nấu canh bằng rau trong vườn cho thêm một ít mỡ, mẹ bảo canh ngọt lắm vì có cả mùi của thịt gà, chúng con ăn ngon lắm, xì xụp húp rồi tin ngay vì nhìn thấy chân con gà hôm ấy cũng sạch thật…Mẹ vừa ăn khoai vừa rơi nước mắt rồi bảo bụi hôm nay sao nhiều thế… Tuổi nhỏ ngây thơ chưa kịp hiểu đời mẹ nhọc nhằn…

Mẹ hay vắng nhà vì đi hết chợ xa, chợ gần để buôn cá khô, sắn, lạc… Năm 1992 mẹ cho 3 chị em mình 6 hạt đậu xanh và bảo hãy trồng vào trong ống bơ, mỗi ống bơ trồng 3 hạt. Một ống để trong nhà, một ống để ngoài sân. Mẹ bảo chăm sóc cây trong nhà kĩ hơn là cây ở ngoài sân, rồi 4 tuần sau xem chuyện gì diễn ra với 2 ống bơ trồng đậu xanh ấy.

Cây đậu xanh trong nhà ban đầu bụ bẫm, xanh tốt rồi yếu dần, dài ra cứ vươn mãi ra phía có ánh sáng và 4 tuần sau 2 cây đậu ấy bỗng dưng héo rũ. Còn 3 cây đậu trong ống bơ ở ngoài sân chậm lớn hơn nhưng vững chãi, 4 tuần sau lá trổ xum xuê và bắt đầu có những nụ nho nhỏ…4 tuần kế tiếp đã thấy những quả đậu xanh xinh xinh rung rinh trên cây. 

Mẹ bảo chúng mình kể mẹ nghe chuyện hai cây đậu, mẹ luôn mỉm cười khi nghe 3 chị em luyến thoáng sau đó người mới từ tốn bảo : “ Các con là những cây đậu xanh ở ngoài sân, dù không được chăm sóc tốt, không được ở những nơi sung sướng nhưng đã lớn lên vững chãi. Đó là sự tự lập các con hiểu không?”. Thú thực ngay lúc ấy mình chưa hiểu được hết những điều sâu xa trong lời mẹ nói… Nhiều năm sau chúng mình mới hiểu được rằng mẹ đã rèn chúng em sống tự lập, lòng tự trọng bằng chính cuộc đời tốt đẹp của mẹ….

Cuộc sống tươi hồng nhưng luôn nghiệt ngã, cuối năm 1993 mẹ lại dắt chúng mình lên vùng kinh tế mới ở Đạ Huoai- Lâm Đồng. Căn nhà ở xó rừng Madaguil vẹo vọ vì mưa. Mưa ngạo nghễ, nhạo báng mấy mẹ con cô độc. Mưa lạnh lùng nhẩy nhót khắp nhà. Mẹ dắt mình và Hằng băng rừng trốn mưa nhưng không trốn kịp. 

Mưa ầm ào thác lũ. Mẹ cuí người che mưa cho 3 con, chúng mình vẫn lạnh tê tái. Mưa nhỏ mọn lách qua thân mẹ, chúng mình thâm tím vì mưa. Rồi mình không núp dưới mẹ nữa, đứng thẳng dậy đeo gùi măng lên vai, lì lợm rẽ cỏ tranh và đám cây mây chẳng chịt tìm lối về. Mẹ cũng dắt Hằng, Trung rẽ cây rừng mà đi. Mẹ vượt lên trước cầm dao phạt nhanh những đám cây mây cho chúng mình cất bước. Mưa gầm rú tức giận muốn hất tung 4 kiếp người nhỏ nhoi lên cao nhưng mưa bất lực. Mưa trút roi rát bỏng vào da thịt 4 mẹ con mình.Mình đã học những bài học can đảm từ mẹ mình.

Cách mẹ dạy chúng mình cũng lạ hơn người khác, mẹ có một ngọn roi mây luôn treo ở góc nhà nhưng mẹ không đánh chúng mình bao giờ. Mẹ thủ thỉ kể những câu chuyện đời mẹ khi chúng mình cùng trèo rừng, làm rẫy, lúc mưa trú trong lán… Thế mà quên mệt, thế mà lại thấm thía những phẩm chất tốt đẹp.

Đời người con gái có 12 bến nước, cái bến mẹ sa chân vào có lẽ cái cái bến đục nhất… Một mình nuôi con, quyết chẳng để con thất học nên dắt díu con từ Nam vào Bắc, từ Bắc vào Nam… Thế rồi…thế rồi đến khi xuôi tay nhắm mắt tóc mẹ chưa kịp bạc…mẹ chưa kịp trở về nhà của mẹ con mình…

Năm 2004, khi mình và Việt Hằng đã tốt nghiệp CĐSP à xin dạy ở Phú Tân – Cà Mau , út Trung đang học CĐSP Cà Mau cũng là lúc mẹ bị ung thư thận giai đoạn cuối… Mẹ về lại Bắc Giang sau nửa đời người mang con khắp xứ người tìm cớ mưu sinh, nuôi chúng mình ăn học đến nơi, đến chốn. Mẹ đã về lại nơi chôn nhau cắt rốn để thanh thản nằm lại đồng Đống Mối bên dòng sông bốn mùa gió lộng.

Ngày mẹ đi cũng lại vào một cơn mưa mùa đông. Mưa lê thê, não nuột. Mưa hiền hoà bao bọc lấy mẹ, lấy 3 chị em mình. Lạ lùng thay khi 3 đứa mình không khóc được, lủi thủi sau xe tang, mưa nức nở rơi lên khoé mắt tạo thành lệ tuôn để chị em mình khóc mẹ. Mưa nhẹ vỡ thành hàng triệu triệu những giọt sương xốp trắng. Mưa cuộn lên trời cao kéo màn trời ủ dột. Mưa đưa mẹ về nẻo trời xa, nẻo xa xăm mù khơi, nẻo sinh ly tử biệt. Mưa cho cỏ mau tốt tươi phủ kín nấm mộ mẹ nằm lại một mình. Mưa trãi khăn tang vắt ngang bầu trời ngày mẹ đi xa mãi.

Và hôm nay, trong câu chuyện cuối cùng mình viết tham gia cuộc thi Netbuttrian có ngấn nước, có nụ cười, có nỗi nhớ, có niềm tự hào của 3 chị em mình như một nén nhang lòng thắp lên cho mẹ. Có một điều không đổi rằng mẹ vẫn đang còn hiện diện bên chúng mình… 

Trong mỗi nhịp đập trái tim… Không đếm được bao nhiêu vất vả, bao nhiêu nước mắt 3 chị em đã thành người như điều mẹ mong muốn trăn trối lúc lìa trần. Ba đứa con của mẹ, ba hạt đậu xanh trong cái ống bơ đặt góc sân ngày nào, cùng nắng, cùng gió, cùng bao thử thách đã vững chãi mà lớn lên trong bao bài học làm người mẹ đã dạy chúng mình.

Cô giáo Nguyễn Thị Việt Hà
______________________________________________
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

CẢM ƠN CUỘC SỐNG VÌ ĐÃ DẠY TÔI

Cảm ơn cuộc sống vì đã dạy tôi biết cách tha thứ. Học cách tha thứ cho người khác cũng chính là học cách tha thứ cho bản thân mình.

Cảm ơn cuộc sống vì đã cho tôi là con của bố mẹ tôi. Cho tôi cảm nhận được tình thương bao la từ ánh mắt trìu mến, những cử chỉ thân thương và cả từ nhịp đập trái tim luôn dõi theo tôi từng giờ từng phút từng giây, luôn ước mong cho tôi cuộc sống tốt đẹp hơn. Cảm giác ấy chân thành và sâu sắc, điều mà tôi không cảm nhận được từ ai. Tôi muốn hét thật to: “Con yêu bố mẹ nhiều nhiều lắm!”.

Cảm ơn cuộc sống vì đã dạy tôi biết yêu thương và chia sẻ. Con người không phải ai cũng hoàn hảo. Vậy nên chúng ta hãy tập yêu thương những con người không hoàn hảo nhé! Có thể người yêu quý bạn là người bạn không yêu quý nhưng tại sao bạn không cho họ cũng như cho chính mình cơ hội để biết cách yêu thương những người xung quanh? 

Và yêu thương có thể đơn giản là nhắn một tin nhắn hỏi thăm người bạn lâu ngày không liên lạc hay chỉ là một lời cảm ơn khi ai đó nhặt hộ mình chiếc bút chì hoặc mỉm cười khi vô tình bắt gặp ánh mắt ai đó đang nhìn mình. Chỉ đơn giản vậy thôi, bạn đã có thể làm trái tim ai đó lỗi nhịp. Hãy tự xây cho mình những bức tường yêu thương thật vững chắc và bền chặt nhé!
CẢM ƠN CUỘC SỐNG VÌ ĐÃ DẠY TÔI
Cảm ơn cuộc sống vì đã dạy tôi cách chấp nhận và bước qua đau khổ. Có thể hôm nay là những ngày rất đen đủi với bạn nhưng xin đừng nghĩ rằng tất cả phía trước đều đen tối hay may mắn sẽ không bao giờ mỉm cười với bạn, chính suy nghĩ ấy đã khiến bạn tự mình xóa nhòa đi những tia sáng nơi bạn sắp bước tới.

Hãy tin rằng cuộc sống luôn đổi thay, không phải lúc nào cơ hội cũng tới với ta mà đơn giản ở chỗ bạn nắm giữ và chờ đợi cơ hội ấy như thế nào. 

Nếu làm được như vậy, tôi tin bạn sẽ thành công. Cuộc đời này còn rất nhiều thứ đang đợi chúng ta khám phá. Hãy vững tin vào cuộc sống và tin rằng cơ hội là do mình tạo ra và ai cũng có thể làm được điều đó. Đừng bao giờ bỏ cuộc bạn nhé!

Cảm ơn cuộc sống vì đã dạy tôi biết cách tha thứ. Học cách tha thứ cho người khác cũng chính là học cách tha thứ cho bản thân mình. Không phải ai cũng hoàn hảo như trong những câu chuyện cổ tích hay thần thoại đâu, ai cũng có lúc lơ đãng, mắc phải lỗi lầm. Tại sao chúng ta không tạo cho người khác cơ hội để sửa lỗi, mỗi lần như vậy bạn đã góp phần tạo cho cuộc sống này những con người tốt đẹp hơn. 

Có thể ai đó đã làm tổn thương bạn nhưng nếu bạn biết cảm thông và tha thứ cho họ thì bạn đã đặt thêm viên gạch yêu thương vào ngôi nhà tâm hồn của bạn. Và tới lúc nào đó yêu thương thực sự sẽ gõ cửa trái tim bạn nếu bạn biết chờ đợi theo cách đúng nhất.

Cảm ơn cuộc sống vì đã dạy tôi cách tự mình đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã. Không phải mọi chuyện lúc nào cũng tốt đẹp như chúng ta nghĩ, nó đầy rẫy những chông gai và cạm bẫy đấy. Khi thất bại bạn luôn than phiền, tự đổ lỗi và thừa nhận yếu kém của mình mà không biết sửa chữa, không tự mình cố gắng, hãy suy nghĩ tích cực đi bạn. Quan trọng không phải ở chỗ ta đã thất bại mà chính là ở chỗ ta vực dậy thế nào sau những thất bại. 

Đừng bao giờ bỏ cuộc khi cuộc sống còn rất nhiều cơ hội. Cần phải biết tiếp thu ý kiến, dẹp lòng tự ái qua một bên, bạn sẽ thấy được rõ hơn khuyết điểm của mình hay lí do tại sao mình thất bại và làm thế nào để thành công. Bên cạnh những thành công bạn hãy đừng coi thường, mặc cảm vì những thất bại bởi chính nó đã tạo nền tảng cho bạn thành công.

Chúc bạn thành công và đừng quên cảm ơn cuộc sống luôn tươi đẹp này nhé!
______________________________________________
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Saturday, July 6, 2013

Giá trị của thời gian

Hãy nhớ rằng: Tiền có thể mua được một chiếc đồng hồ nhưng không mua được thời gian.


Có một người rất keo kiệt, lúc nào cũng chắt bóp chẳng dám ăn tiêu gì. Tích cóp cả đời, anh ta để dành được cả một gia tài lớn.

Không ngờ một ngày, Thần Chết đột nhiên xuất hiện đòi đưa anh ta đi. Lúc này anh ta mới nhận ra mình chưa kịp hưởng thụ chút gì từ số tiền kia. Anh ta bèn nài nỉ:
Giá trị của thời gian
- Tôi chia một phần ba tài sản của tôi cho Ngài, chỉ cần cho tôi sống thêm một năm thôi. 

- Không được. - Thần Chết lắc đầu. 

- Vậy tôi đưa Ngài một nửa. Ngài cho tôi nửa năm nữa, được không? - Anh ta tiếp tục van xin. 

- Không được. - Thần Chết vẫn không đồng ý. 

Anh ta vội nói: 

- Vậy... tôi xin giao hết của cải cho Ngài. Ngài cho tôi một ngày thôi, được không? 

- Không được. - Thần Chết vừa nói, vừa giơ cao chiếc lưỡi hái trên tay.

Người đàn ông tuyệt vọng cầu xin Thần Chết lần cuối cùng: 

- Thế thì Ngài cho tôi một phút để viết chúc thư vậy.

Lần này, Thần Chết gật đầu. Anh run rẩy viết một dòng: 

- Xin hãy ghi nhớ: "Bao nhiều tiền bạc cũng không mua nổi một ngày". 

Bạn thấy đấy, giá trị của thời gian không nằm ở đồng tiền, giá trị của thời gian nằm ở những năm tháng chúng ta đang sống hoài hoang phí.

Chúng ta đang hoang phí thời gian mình có, thời gian mà, đang đếm ngược, đang trừ dần từng ngày ta bước qua.

Trong khi những sĩ tử thi đại học đang trong những ngày thi vất vả, khi những người lao động đang làm việc cật lực trong nhà máy, những cỗ xe, những máy cày đang cật lực cày kéo trên những cánh đồng, thì chúng ta ngồi đây, một số người than thở vì tình, một số người khóc lóc cho những chuyện vụn vặt....

Bạn có biết, tuổi thọ trung bình của người Việt là 70 năm. Nhưng trong 70 năm ấy, có người sống trọn nhưng không để lại thứ gì cho đời. Có người sống 30 năm nhưng lại để lại tất thảy những điều tốt đẹp.

Nếu giá trị thời gian, tiền không đo đếm được, thì giá trị của cuộc đời, thời gian không đo đếm được.

Mục đích của câu chuyện này là nhấn mạnh cách sử dụng cuộc sống. Dù cả đời bạn làm việc cật lực để kiếm tiền, nhưng bạn không biết cách sử dụng chúng cho những điều tốt đẹp, thời gian cũng là vô ích. Bạn sẽ không để lại điều gì đẹp đẽ cho đời. Khối tài sản hiện có cũng vô giá trị về mặt tinh thần, bạn ra đi mà không có kỉ niệm vui, không có những năm tháng hạnh phúc bên người thân, bạn bè, không có những ngày "lăn lộn" cùng chiến hữu... Đó mới chính là giá trị thực mà không thứ gì mua được.

Bạn sống 20 năm, nhưng đối tốt với người thân, bạn bè, làm những việc có ích cho đời, còn hơn sống 70 năm mà sống hoài sống phí. Hoặc một mình cô độc giữ khư khư khối tài sản, hoặc làm những việc ngốc nghếch tổn hại đến bản thân.

Đứng lên cô gái yêu đơn phương, cô gái thất tình. Tỉnh lại nào cậu học trò nhỏ uống thuốc tự vẫn. Cậu còn quá nhiều điều để làm hơn là chết một cách vô vị như vậy. Khóc để làm gì, thở than để làm gì khi ta còn chưa có những kỉ niệm vui?

Thứ giá trị nhất mà cuộc sống cho ta là thời gian. Khi còn chưa làm được gì có ích cho đời, thì cũng đừng làm những điều vô vị.

Bởi đồng tiền không mua được, nên phải sử dụng chúng một cách hợp lý.

Đừng vì một người, một vài lời nói, mà làm những điều vô tri, đánh mất thứ quý giá của bản thân.

Chính là thời gian bạn sống.

Hãy nhớ rằng: Tiền có thể mua được một chiếc đồng hồ nhưng không mua được thời gian.
Theo: Kenh14.vn
______________________________________________
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Thursday, June 27, 2013

Và con tim đã vui trở lại

Một ngày do vận động quá mạnh ta bị giãn dây chằn sau gối. 

Đi bác sĩ bảo không được vận động nhiều trong vòng hai tuần và phải uống thuốc đều đặn, ta nhói lòng vì bài biểu diễn của học trò nếu thiếu ta chúng không thể hoàn thành tốt, khi mà chúng chưa thể đá những đòn nâng cao. 

Ta không nghe lời bác sĩ và dấu học trò, mặc võ phục ra sân biểu diễn như bình thường. Đá vài cái thì chân ta đau buốt, nhưng phải cố gắng không được gục ngã. Kết thúc với những tràn pháo tay và sự chúc mừng của mọi người cũng là lúc ta gục ngã đến độ không còn cảm giác.

Hôm nay là ngày ta phải trải qua một trải nghiệm rất khác, một cảm giác rất khác để ta cảm thấy trân trọng cuộc đời hơn. Ngồi một chỗ trên chiếc xe lăn, ta cảm nhận vạn vật trôi qua tay mà mình không thể nắm bắt được. 

Nếu còn chạy nhảy, ta đã có thể chạy theo chú bướm mà cố bắt cho bằng được, để chú cựa quậy trong đôi tay mà cảm giác một sinh linh đang cần sự sống. Vậy mà bây giờ, dưới ánh nắng rực rỡ một ngày đông, ta phải ngồi nhìn chú bướm bay lượn vòng quanh khóm hoa cúc bé xíu, chợt chạnh lòng chua xót. 

Chợt nhận ra được rằng, cùng là một sự việc sự vật, nhưng mỗi gốc độ nhìn nhận sẽ khác nhau… Cũng như sự việc đang trôi qua từng ngày trong trái tim ta…
Và con tim đã vui trở lại

Ta đã từng yêu say đắm và nồng nàn một người, ta yêu như thể không còn ai khác trong mắt ta dù rằng người ấy đã không còn trên đời này nữa. Ta yêu và bảo thủ cho tình yêu của mình bằng cách tự chui vào vỏ ốc sợ yêu. Hay nói cách khác ta chỉ có thể mở lòng với một vài người mà ta cảm nhận rằng họ có chút gì đó giống “nụ cười răng khểnh”, và ta đã say nắng hắn vì lời văn thể hiện tâm hồn hắn rất giống người ấy…

Đến hôm nay, khi cảm nhận sâu sắc cái nhìn cuộc đời bằng nhiều gốc độ, ta cay đắng nhận ra rằng thời gian qua vô tình ta đã làm tổn thương hắn. Ta đã cho hắn biết tình cảm của mình, ta đã dành cho hắn những lời văn ngọt ngào và bỏng rát khát khao bên cạnh hắn, nhưng song song đó ta cũng hờ hững cho hắn nhận ra ta thích hắn chỉ vì qua hình bóng của người ấy. 

Ta xót xa đặt mình vào hoàn cảnh của hắn để đau nhói. Ta muốn gửi gió lời xin lỗi của chính mình dành riêng cho hắn dù ta biết rất rõ hắn sẽ không để bụng vì chuyện này. Và từ bây giờ, ta sẽ nhìn nhận hắn, và những người xung quanh bằng con mắt rất khác, con mắt cảm nhận mỗi người đều có một điểm đáng quý đáng trân trọng rất riêng. Ta thú vị vì điều đó …. Đâu đó có người nói rằng khi thật sự vấp ngã, ta mới hiểu hết những người xung quanh mình.

Ta đã trở lại… Trở lại là chính mình, trở lại bằng con tim tuy không còn nguyên vẹn do vết sướt của tình đầu, nhưng ta tin chắc chắn rằng ta sẽ đến với một người ta sắp yêu bằng con tim của ta và bằng tất cả những gì người đó có được, dù rằng bây giờ thật sự người đó chưa xuất hiện trước mặt ta. Nhưng ta tin rằng… ta sẽ gặp được người đó vào một ngày không xa….

Và con tim đã vui trở lại để đón nhận một người….. Và con tim đã vui trở lại, nên người ơi hãy đến với em …

Câu Chuyện Thứ 2
Tôi gặp em tại một trung tâm cai nghiện trong chiến dịch mùa hè xanh. 

Một cô bé trăng tròn với khuôn mặt rất xinh không ai ngờ lại là một con nghiện... 

Em gây chú ý cho tôi bởi ở em có một nét gì rất đặc biệt, em không muốn hoà chung vào tập thể, tránh những câu hỏi thăm của mọi người, em như cố thu mình vào một góc nào đó trước đám đông. 

Tôi cố bắt chuyện nhưng em cũng chỉ trả lời cho qua. Em càng cố tránh tôi càng muốn gần em hơn, không hiểu vì sao tôi lại chú ý tới em nhiều như thế.

Hình như sự quan tâm của tôi đã được đáp trả, sau một vài lần đến với trung tâm em đã dành cho tôi một nụ cười, một cái chào xã giao rất giản dị. 

Rồi em cũng đã chịu nói chuyện với tôi, như với một người bạn, tôi cảm nhận được một chút nội tâm đằng sau những ngập ngừng khi tôi hỏi về hoàn cảnh của em. Sợ em buồn và mặc cảm nên tôi không dám đi sâu hơn. Một tháng trôi qua tại trung tâm tôi đã có cho mình biết bao điều nghĩ suy, đã có những người bạn rất đặc biệt, và trong số đó có cả em.

Quay trở về thành phố, tôi lại tiếp tục lao vào việc học, còn em đã xin địa chỉ của tôi sau khi tôi đến chào tạm biệt. Em viết thư cho tôi thường xuyên, tự dưng trong những bức thư ấy em lại kể về những bí mật của mình. 

Tôi thật phẫn nộ khi biết rằng em đến với ma tuý sau một cú sốc - bị cha dượng hãm hiếp. Tôi lặng người khi nghĩ đến những đau đớn mà em phải gánh chịu. Em đã bỏ nhà ra đi, tìm đến với những đứa bạn hư hỏng, hàng đêm em đã kiếm sống bằng nghề Cave, ước mơ làm cô giáo của em đã tan dần theo làn khói của chất chết trắng.

Đã có lúc em mất đi niềm tin vào cuộc sống

Em nói, có những khi muốn chết cho xong nhưng không hiểu sao lại không thể làm được. Em đến với trung tâm sau một đợt truy quét tệ nạn xã hội. Em tâm sự, em rất muốn sống cuộc sống thật yên bình và hạnh phúc nhưng không biết sau khi ra trại em có cơ hội để làm điều đó không, em không biết mọi người sẽ đối xử với em thế nào khi biết về những tháng ngày lẫm lạc trước đây của em.

Tôi đã hiểu nhiều hơn về em, hiểu được nỗi niềm em đeo mang. Việc tôi làm được cho em lúc này là gửi đến em những lời động viên, những tấm thiệp ngộ nghĩnh tự tay mình làm. 

Tôi hứa sẽ đến thăm em sau kỳ thi học kỳ 1. Nụ cười và ánh mắt của em đã khiến tôi day dứt mãi - tại sao cuộc đời lại đưa đẩy em theo một hướng đi nghiệt ngã như vậy. Nhưng tôi lại rất vui vì tôi tin bản chất lương thiện sẵn có trong con người ấy sẽ trỗi dậy một lần nữa nếu được đánh thức và quan tâm đúng mức.

Và con tim đã vui trở lại

Tôi đã quay lại thăm em đúng như đã hẹn. Khác với khuôn mặt né tránh buổi ban đầu, giờ đây em niềm nở, đón tôi bằng những câu chuyện rôm rả, em kể đã biết may quần áo, còn hứa sẽ may tặng cho tôi một chiếc áo. Em còn kể, đã yêu một người bạn cùng trung tâm, bạn ấy cũng rất yêu em. Tôi thật vui, thật xúc động vì những gì em đang có, tự đáy lòng tôi nguyện cầu hạnh phúc sẽ mỉm cười với em.

Cuộc đời vẫn luôn dang tay rộng mở với những trái tim biết hối lỗi, vẫn còn những cánh tay yêu thương chân tình mà mọi người không ngừng trao cho nhau.

Giờ tôi đã đi làm, em vẫn viết thư cho tôi, em và người bạn trai của mình đã ra trại, hiện đang đi làm công nhân cho một công ty liên doanh. Em còn báo tin mừng, cuối năm nay em dự định sẽ làm đám cưới.

Tình yêu và tình người có sức mạnh diệu kỳ, hai em giờ đã thật sự tìm được một con đường đúng lối, con đường ấy sẽ dẫn họ đến bến bờ yêu thương đang vẫy gọi phía trước. Tôi thấy lòng hân hoan, rộn rã, từ hai em đã giúp tôi thêm vững tin vào những điều tốt đẹp đang hiện hữu. 

Có những phút giây khổ đau tưởng chừng như không gì xoa dịu nổi nhưng nếu ta không chịu nằm lì, vẫn vươn lên bằng tất cả tin yêu, hy vọng thì chắc chắn ta sẽ hạnh phúc.

Em đã cho tôi những trải nghiệm này - "Và con tim sẽ vui trở lại" là món quà tôi dành tặng cho em, chúc em hạnh phúc, thật hạnh phúc em nhé!.
Tổng Hợp Internet
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Thursday, June 6, 2013

Những câu chuyện nhỏ

Những câu chuyện nhỏ trong cuộc sống mong các bạn hài lòng khi đọc nhé!!!

Chuyện trời mưa

Tác giả: Zee - Duong Tung Lam 

Khi đi ngoài đường, gặp trời mưa chúng ta sẽ làm gì để không bị ướt? Có người sẽ tìm nơi ẩn náu, có người sẽ mặc áo mưa v.v... Nhưng suốt cuộc đời bạn, có bao giờ bạn bị mưa làm ướt sũng chưa? Có bao giờ bạn dầm mưa chưa? 
Những câu chuyện nhỏ

Câu trả lời chắc chắn là có, đúng không các bạn? Và thưa các bạn, nỗi buồn trong lòng chúng ta cũng như thế. Dù bạn là ai, là người cao sang quyền thế hay tài giỏi xuất chúng thì trong cuộc đời bạn, bạn vẫn không thể tránh khỏi được nỗi buồn. Như vậy thì nếu rơi vào hoàn cảnh ấy, bạn cũng đừng quá u sầu và than trách cuộc đời mà hãy can đảm đối diện nó, lúc đó bạn sẽ bãn lĩnh hơn, sáng suốt hơn và vượt qua những nỗi buồn, những khó khăn dễ dàng hơn. 

Cũng như khi bị mắc mưa, nếu bạn không thể tìm được cách cho mình đừng bị ướt, có phải là bạn đành chấp nhận dầm mưa về nhà không? Khi ấy có phải bạn có thấy sự bực bội khi bị ướt sũng không còn nữa hay không? Đúng như thế, vì lúc ấy bạn đã tìm cách giải quyết được vấn đề của mình rồi. 

Cuộc sống có rất nhiều điều chờ đón bạn, có niềm vui thì sẽ có nỗi buồn, đó là quy luật và cũng là sự thi vị của cuộc sống. Hãy mạnh mẽ và yêu đời lên, bạn nhé?

Chiếc hộp tình yêu 

Chiếc hộp rỗng chứa đầy những nụ hôn của cô con gái chính là món quà vô cùng quý giá mà người cha luôn giữ bên mình. Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta nhận được những món quà quý giá như vậy nhưng lại vô tình bỏ qua.

Có một người cha nghèo đã quở phạt đứa con gái 3 tuổi của mình vì tội lãng phí cả một cuộn giấy gói quà mầu vàng. Tiền bạc eo hẹp, người cha nổi giận khi đứa bé cắt cuộn giấy quý ra thành từng mảnh nhỏ trang trí một cái hộp giấy. Sáng sớm hôm sau, đứa con gái nhỏ vẫn mang hộp quà đến nói với cha: "Con tặng bố!". Người cha cảm thấy bối rối vì cơn giận dữ của mình tối hôm trước nhưng rồi cơn giận dữ lại bùng lên khi ông mở ra, thấy cái hộp trống rỗng.

Ông mắng con gái. Đứa con gái nhỏ ngước nhìn cha, nước mắt rưng rưng, thưa: "Bố ơi, đó đâu phải là cái hộp rỗng, con đã thổi đầy những nụ hôn vào hộp để tặng bố mà!".

Người cha giật mình. Ông vòng tay ôm lấy đứa con gái nhỏ cầu xin con tha thứ.

Đứa con gái nhỏ, sau đấy không bao lâu, qua đời trong một tai nạn. Nhiều năm sau, người cha vẫn khư khư giữ cái hộp giấy bên mình, mỗi khi gặp chuyện nản lòng, ông lấy ra một nụ hôn tưởng tượng và nghĩ đến tình yêu mà đứa con gái bé bỏng của ông đã thổi vào chiếc hộp.

Trong cuộc sống, chúng ta đã và sẽ nhận được những chiếc hộp quý giá chứa đầy tình yêu và những nụ hôn vô tư từ con cái của chúng ta, từ bạn bè, gia đình. Trên đời này, chúng ta không thể có được tài sản nào quý giá hơn những chiếc hộp chứa đầy tình yêu vô tư như thế.

Người Bạn

Dan Clark 

Người chủ tiệm treo tấm bảng "Bán Chó Con" lên cánh cửa. Những tấm biển kiểu như vậy luôn hấp dẫn các khách hàng nhỏ tuổi. Ngay sau đo,ù có một cậu bé xuất hiện. "Chú bán mấy con chó này với giá bao nhiêu vậy?" cậu bé hỏi. 

Ông chủ trả lời "Khoảng từ $30 cho tới $50." 

Cậu bé móc trong túi ra một ít tiền lẻ. "Cháu có $2.37," cậu nói, "cháu có thể coi chúng được không?" 

Người chủ tiệm mỉm cười và huýt sáo. Từ trong cũi chạy ra chó mẹ Lady cùng với năm cái nắm lông be bé xinh xinh chạy theo. Một con chó con chạy cà nhắc lết theo sau. Ngay lập tức, cậu bé chỉ vào con chó nhỏ bị liệt chân đó "Con chó con này bị làm sao vậy?" 

Người chủ giải thích rằng bác sĩ thú y đã coi và nói rằng con chó con bị tật ở phần hông. Nó sẽ bị đi khập khiễng mãi mãi. Nó sẽ bị què mãi mãi. Đứa bé rất xúc động. "Cháu muốn mua con chó con đó." 

Người chủ nói rằng "Chắc là cháu không muốn mua con chó đó đâu, còn nếu cháu muốn nó thì chú sẽ cho cháu luôn." 

Cậu bé nổi giận. Cậu nhìn thẳng vào mắt của người chủ, và nói rằng "Cháu không muốn chú cho cháu con chó con đó. Nó xứng đáng như bất kỳ con nào khác và cháu sẽ trả cho chú đủ giá tiền cho nó. Thật ra, cháu sẽ đưa cho chú $2.37 bây giờ và 50cent mỗi tháng cho đến khi cháu trả đủ số tiền." 

Người chủ phản đối "Cháu đâu có muốn mua con chó đó. Nó sẽ chẳng bao giờ có thể chạy được và chơi với cháu như những con chó con khác." 

Nghe vậy, cậu bé cúi xuống và kéo ống quần lên để lộ ra một chân bị vặn vẹo, teo quắt và phải có hệ thống thanh giằng chống đỡ. Cậu nhìn lên người chủ và nói rất khẽ "Vâng, cháu cũng không có chạy được, và con chó nhỏ đó cần một người có thể hiểu được nó!"

Giấc Mơ
Ashley Hodgeson 

Đó là một cuộc chạy đua tại địa phương - cuộc đua mà chúng tôi đã phải tập luyện gian khổ để được tham dự. Vết thương mới nhất ở chân của tôi vẫn chưa kịp lành. Thật sự tôi đã phải tự đấu tranh xem tôi có nên tham gia cuộc đua không. Nhưng cuối cùng thì tôi cũng đang chuẩn bị tham dự vòng chạy 3,200m. 

"Chuẩn bị... sẵn sàng..." Tiếng súng lệnh vang lên và chúng tôi xuất phát. Những đứa con gái khác đều chạy trước tôi. Tôi nhận ra rằng tôi đang cà nhắc một cách đáng xấu hổ ở đằng sau mọi người và tôi càng ngày càng xa ở sau. 

Người chạy đầu tiên đã về đích trước tôi đến hai vòng chạy. "Hoan hô!" Đám đông hét lớn. Đó là tiếng hoan hô lớn nhất mà tôi từng nghe ở một cuộc đua. 

"Có lẽ mình nên bỏ cuộc," tôi thầm nghĩ khi tôi cà nhắc tiếp. "Những người kia không muốn chờ để mình chạy tới đích." Nhưng cuối cùng thì tôi cũng quyết định chạy tiếp. Hai vòng chạy cuối cùng tôi đã chạy trong đau đớn. Tôi quyết định không tham gia chạy vào năm tới. Thật không đáng, dù cho chân của tôi có khỏi hay không. Tôi cũng không thể thắng nổi cái cô bé đã thắng tôi đến hai lần. 

Khi tới đích, tôi nghe tiếng hoan hô - cũng lớn như lần trước khi cô bé kia tới đích. "Có gì vậy?" Tôi tự hỏi. Tôi quay lại nhìn và thấy bọn con trai đang chuẩn bị vào vòng chạy. "Đúng rồi, họ đang hoan hô mấy đứa con trai." 

Tôi đang chạy thẳng vào nhà tắm thì có một cô gái đâm sầm vào tôi. "Oa, bạn thiệt là có lòng dũng cảm!" cô gái đó nói với tôi. 

Tôi nghĩ thầm "Lòng dũng cảm? Cô này chắc nhầm mình với ai rồi. Tôi thua mà!" 

"Nếu tôi thì đã không thể chạy nổi hai dặm như bạn vữa làm. Tôi chắc sẽ bỏ cuộc ngay từ vòng đầu tiên. Chân bạn có sao không? Chúng tôi đã hoan hô cổ vũ bạn đó. Bạn có nghe không?" 

Tôi không thể tin nổi. Một người lạ hoắc lại hoan hô tôi - không phải vì cô ấy muốn tôi thắng, mà vì cô ấy muốn tôi tiếp tục mà không bỏ cuộc. Tôi lại lấy lại được niềm hy vọng. Tôi quyết định sẽ tham gia kỳ thi đấu năm tới. Một cô gái đã lấy lại cho tôi ước mơ của mình. 

Vào hôm đó tôi học được hai điều: 

Thứ nhất, một chút thân ái và tin tưởng vào người khác có thể làm thay đổi người đó rất nhiều. 

Thứ hai, sức mạnh và dũng khí không phải luôn được đo bằng những huy chương và những chiến thắng. Chúng được đo bằng những vật lộn mà chúng ta vượt qua được. Những người mạnh nhất không phải lúc nào cũng là những người thắng cuộc mà là những người không bỏ cuộc khi họ đã thua. 

Tôi chỉ có một ước mơ vào ngày đó - có lẽ là khi cuối cấp - tôi có thể thắng cuộc đua này với tiếng hoan hô vang dội như khi tôi được hoan hô ngày hôm nay.

Bài học đáng giá
Petey Parker 

Tôi vẫn thường bay tới Dallas để gặp một khách hàng của mình. Thời gian đối với tôi rất quan trọng và kế hoạch của tôi là xuống máy bay, chạy tới gặp khách hàng, sau đó quay về sân bay rồi bay về. Một chiếc taxi đón tôi. Người tài xế chạy vội mở cửa cho tôi và chờ cho tôi ngồi thoải mái trong xe rồi mới đóng cửa lại. Khi anh ta vào chỗ ngồi, anh ta nhắc tôi rằng có tờ Wall Street Journal bên cạnh tôi nếu tôi muốn đọc. Anh ta lại còn đưa ra một loạt các băng nhạc khác nhau cho tôi chọn loại nhạc tôi thích. Trời ạ, tôi nhìn quanh xem có phải tôi ở trên xe của trong chương trình Candid Camera không (chương trình được quay lén để lừa người không biết). Tôi không thể tin nổi vào dịch vụ mà tôi đang được phục vụ. "Chắc là anh tự hào về công việc của mình," tôi hỏi người lái xe. "Anh chắc phải có một câu chuyện kể về mình." 

"Tôi từng làm việc cho Corporate America," anh ta bắt đầu. "Nhưng tôi mệt mỏi khi nghĩ rằng những sau cố gắng của mình, tôi vẫn chưa được coi là đủ tốt, đủ nhanh, và không được đánh giá đúng mức. Tôi quyết định kiếm cho tôi một chỗ thích hợp để tôi có thể cảm thấy tự hào vì những gì mình làm được. Tôi biết tôi không phải là nhà khoa học giỏi hay gì gì ghê gớm, nhưng tôi thích lái xe, phục vụ người khác và cảm thấy mình đã làm việc cả ngày bận rộn và đã làm tốt công việc của mình. 

Sau khi xem xét khả năng của mình, anh ta quyết định trở thành tài xế taxi. "Không phải chỉ trở thành người tài xế thuê mướn mà còn trở thành lái xe taxi chuyên nghiệp," anh ta nói. "Một điều mà tôi biết chắc chắn là để có thể thành công trong công việc, tôi phải vượt lên trên mọi sự chờ đợi của hành khách. Tôi muốn trở thành tuyệt vời chứ không phải chỉ trung bình mà thôi." 
Tôi tin chắc anh ta sẽ thành công.

VẾT THƯƠNG
Không rõ tác giả 

Một cậu bé có tính xấu là rất hay nổi nóng. Một hôm cha cậu bé đưa cho cậu một túi đinh và nói với cậu bé rằng mỗi khi cậu nổi nóng thì hãy chạy ra đằng sau nhà đóng một cái đinh lên hàng rào gỗ. 

Ngày đầu tiên, cậu bé đã đóng 37 cái đinh lên hàng rào. Nhưng sau vài tuần cậu bé đã tập kiềm chế cơn giận của mình và số lượng đinh cậu đóng lên hàng rào mỗi ngày một ít đi. Cậu nhận thấy rằng kiềm chế cơn giận của mình thì dễ hơn là phải đóng cây đinh lên hàng rào. 

Một ngày kia, cậu đã không nổi giận một lần nào suốt cả ngày. Cậu nói với cha và ông bảo cậu hãy nhổ một cái đinh ra khỏi hàng rào mỗi một ngày mà cậu không hề nổi giận với ai dù chỉ một lần. 

Ngày lại ngày trôi qua, rồi cũng đến một bữa cậu bé tìm cha mình báo rằng đã không còn một cái đinh nào trên hàng rào nữa. Cha cậu đã cùng cậu đến bên hàng rào. Ở đó ông nói với cậu rằng "Con đã làm rất tốt, nhưng hãy nhìn những lỗ đinh trên hàng rào. 

Hàng rào đã không thể giống như xưa nữa rồi. Nếu con nói điều gì trong cơn giận dữ, những lời nói đó cũng giống như những lỗ đinh này, để lại những vết sẹo trong lòng người khác. Dù sau đó con có nói xin lỗi bao nhiêu lần đi nữa, vết thương đó vẫn còn ở lại. Vết thương tinh thần cũng đau đớn như những vết thương thể xác vậy. Những người xung quanh ta, bạn bè ta là những viên đá quý. Họ giúp con cười và giúp con trong mọi chuyện. Họ nghe con nói khi con gặp khó khăn, cổ vũ con và luôn sẵn sàng mở rộng tấm lòng mình cho con. Hãy nhớ lấy lời cha..."

Một câu chuyện cảm động

Tại Thế Vận Hội đặc biệt Seatte (dành cho những người tàn tật) có chín vận động viên đều bị tổn thương về thể chất hoặc tinh thần, cùng tập trung trước vạch xuất phát để tham dự cuộc đua 100m. 

Khi súng hiệu nổ, tất cả đều lao đi với quyết tâm chiến thắng. Trừ một cậu bé. Cậu cứ bị vấp té liên tục trên đường đua. Và cậu bật khóc. Tám người kia nghe tiếng khóc, giảm tốc độ và ngoái lại nhìn. Rồi họ quay trở lại. 

Tất cả, không trừ một ai! Một cô gái bị hội chứng Down dịu dàng cúi xuống hôn cậu bé: 

- Như thế này, em sẽ thấy tốt hơn. 

Cô gái nói xong, cả chín người cùng khoác tay nhau sánh bước về vạch đích. 

Khán giả trong sân vận động đồng loạt đứng dậy. Tiếng vỗ tay hoan hô vang dội nhiều phút liền. Mãi về sau, những người chứng kiến vẫn còn truyền tai nhau câu chuyện cảm động này. 

Tận trong sâu thẳm, chúng ta luôn ý thức chiến thắng không phải là tất cả, mà ý nghĩa thật sự của cuộc sống là ở chỗ ta giúp đỡ người khác cùng chiến thắng dù ta có phải chậm một bước.

Bài học cho tình bạn

Ở ngôi làng kia có một chú bé tuổi độ mười sáu . Chú là một chú bé thông minh, tốt bụng, có những suy nghĩ khá sâu sắc so với lứa tuổi của chú. Thế nhưng, chú lại thiếu lòng tin và hay buồn rầu, chú luôn cảm thấy mình thiếu bạn... 

Một ngày kia, như thường lệ, chú lại cảm thấy buồn chán và không có chuyện gì làm, chú lang thang một mình dọc theo bờ biển, lẩm bẩm tự than với mình: 

-Chán quá đi...Ta buồn chẳng hiểu vì sao ta buồn? Chẳng có ai hiểu ta! Chẳng có ai làm bạn với ta và thật sự coi ta là bạn...!!! 

Vô tình chú giẫm phải vật gì đó dưới chân. Cuối xuống xem, chú thấy đó là một con sò nhỏ có lớp vỏ rất đẹp với nhiều màu sắc. Chú thờ ơ bỏ nó vào túi dự định đem về nhà chơi và định đi tiếp. Thình lình, con sò bỗng cất tiếng nói:

-Bạn ơi...Hãy thả tôi về với biển...Hãy giúp tôi trở về với nơi sinh ra mình...Có thể tôi không có gì để tặng lại bạn, nhưng tôi sẽ cho bạn một lời khuyên...!!! 

Cậu bé vừa ngạc nhiên, vừa sợ hãi, lại vừa thích thú. Nhìn con sò, cậu nói: 

-Được thôi, ta sẽ thả bạn về với biển, nhưng...hãy cho ta một lời khuyện trước đi...Ta đang buồn chán vì không có bạn bè đây! 

Con sò cất tiếng trả lời bằng một giọng nói chậm rãi, nhẹ nhàng: 

-Bạn hãy nhìn những hạt cát dưới chân bạn và nắm một nắm cát đầy đi. Bạn biết không, nắm cát trong lòng bàn tay của bạn cũng giống như bạn bè của bạn vậy. Những hạt cát quá xa lòng bàn tay bạn sẽ theo kẻ hở giữa những ngón tay bạn mà rơi ra ngoài. Nếu bạn càng siết chặt bàn tay thì chúng càng rơi ra nhiều hơn. Chỉ có những hạt cát nằm giữa lòng bàn tay bạn, được giữ chặt trong đó mới còn lại mà thôi. 

Đó chính là những người bạn thân thiết mà chúng ta thật sự cần, những người bạn này sẽ ở lại với ta dù bất cứ chuyện gì xảy ra. Nhưng, bạn thấy đó, những hạt cát này rất ít và dễ dàng rơi ra nếu ta không biết giữ gìn. Hãy đem chúng về và ngâm trong những vỉ màu đẹp nhất. Hãy giữ gìn và nâng niu chúng bằng tình cảm của mình. Chúng sẽ ở bên cạnh bạn và không rời xa đâu. Tôi chỉ có thể khuyên bạn như vậy thôi...

Chú bé im lặng, thả con sò về lại với lòng biển xanh bao la mà không nói lời nào...Chú còn mải suy nghĩ về những điều con sò nhỏ nói..
Theo: Petalia.org
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Wednesday, May 15, 2013

19 cách "đơn giản hóa" cuộc sống

Trong lúc mình đang cảm nhận được sự mệt mỏi của cuộc sống thì người bạn đã gửi cho mình những dòng thật ý nghĩa. 


Bạn đã gom lại thành 19 điều giúp đơn giản để làm cuộc sống của chính mình.

Đơn giản cuộc sống để niềm vui có cơ hội 'lên ngôi'. Khi đó, những muộn phiền, lo toan sẽ không còn đeo bám bạn.
19 cách "đơn giản hóa" cuộc sống

1. Sống thật với cảm xúc. Nếu cứ phải đeo một lớp "mặt nạ", bạn sẽ luôn cảm thấy nặng nề và mệt mỏi. Mọi thứ sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều khi bạn có thể bày tỏ những cảm xúc rất đỗi giản dị như: vui thì cười, buồn thì khóc.

2. Là chính mình dù bạn thành công hay thất bại.

3. Chân thành với những người xung quanh.

4. Tận hưởng những hạnh phúc bình dị. Cứ mải mê với công việc mà không có thời gian nghỉ ngơi sẽ khiến bạn "nổ tung" đầu óc. Hãy dành thời gian để nhâm nhi một ly café trong một buổi sáng êm đềm, đi dạo, hàn
huyên cùng bạn bè... Điều này sẽ giúp tinh thần bạn thư thái hơn.

5. Không cố gắng làm hài lòng tất cả mọi người, vì thực tế là bạn không thể làm được điều đó.

6. Sức khỏe chính là cuộc sống của bạn. Hãy chăm sóc và bảo vệ nó.

7. Đừng dành thời gian cho sự đố kỵ vì nó không mang lại niềm vui cho bạn. Càng so sánh bạn sẽ chỉ càng nhận sự thua thiệt về bản thân.

8. Quẳng vào sọt rác những thứ làm cho bạn thấy đau lòng.

9. Giải tỏa phiền muộn bằng những niềm vui do bạn tự tạo ra: vui chơi cùng bạn bè, lắc lư theo điệu nhạc, hát hò ầm ĩ...

10. Học cách quản lý thời gian. Mỗi người chỉ có 24 tiếng mỗi ngày nhưng có người biết tận dụng để làm được rất nhiều việc mà vẫn vui vẻ, trong khi một số khác thì luôn có cảm giác "quá tải".

11. Nói lời yêu thương với những người mà bạn yêu quý.

12. Thỉnh thoảng nên "đổi gió" bằng những chuyến du lịch.

13. Học cách "bày vẽ" một vài món ăn để tự thưởng cho bản thân khi cần thiết.

14. Từ bỏ một thứ gì đó, nếu nó khiến bạn phát chán.

15. Mở rộng các mối quan hệ, kết bạn với nhiều người để thấy thế giới thật thú vị. John Lennon từng nói: "Hãy đếm tuổi của bạn bằng số bạn bè chứ không phải số năm. Hãy đếm cuộc đời bạn bằng nụ cười chứ không phải bằng nước mắt".

16. Đừng tốn thời gian để than phiền về những thứ bạn không bao giờ có.

17. Thỉnh thoảng hãy tổng kết lại những thứ bạn đã làm được. Nó sẽ khiến bạn ngạc nhiên về khả năng của bản thân.

18. Gặp "chướng ngại vật" thì đi chậm lại chứ đừng quay đầu. Hãy luôn nhắc mình: "Tôi là một người đi chậm, nhưng không bao giờ đi lùi" (A.Braham Lincoln, Tổng thống thứ 16 của Hoa Kỳ).

19. Đặt thứ tự ưu tiên cho những việc cần làm và cố gắng thực hiện theo trình tự đó.

(itviet360.com)
_________________________________________________ 

Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Tuesday, May 7, 2013

Những điều không nên làm trong cuộc sống

Vì cuộc sống không phải là một cuộc chạy đua, nó là một hành trình mà bạn có thể tận hưởng từng bước một.


Đừng đánh thấp giá trị của mình bằng cách so sánh mình với người khác.

Bởi vì mọi người đều khác nhau, đều có một đặc tính cá biệt.

Đừng đặt mục tiêu của mình dựa vào những gì mà người khác cho là quan trọng.
Những điều không nên làm trong cuộc sống

Chỉ có bạn mới biết được những gì tốt nhất cho chính mình.

Đừng cho đi những gì thân thiết và gần gũi nhất.

Hãy giữ mãi chúng như một phần cuộc sống của bạn.

Vì không có chúng thì cuộc đời bạn sẽ vô nghĩa.

Đừng để cuộc sống vuột khỏi tầm tay bằng cách sống trong quá khứ hoặc cho tương lai,

Mà bạn hãy sống thật tốt cho từng ngày.

Đừng thất vọng khi bạn vẫn còn có gì đó để cống hiến.

Không có gì thật sự chấm dứt cho đến khi bạn dừng lại không muốn cố gắng nữa.

Đừng sợ hãi khi nhận thức rằng mình là người không hoàn mỹ.

Vì khi nhận thức được điều này thì bạn đang trở thành một người hoàn mỹ rồi đó.

Đừng sợ khi đối diện với hiểm nguy.

Hãy kiên trì vượt qua thì bạn mới học được bài học can đảm.

Đừng xua đuổi tình yêu ra khỏi cuộc đời của bạn bằng cách nói rằng nó khó mà tìm được.

Cách nhanh nhất để tìm được tình yêu là cho tình yêu, nhưng khi được tình yêu thì bạn đừng nên nắm giữ nó quá chặt vì như vậy thì bạn sẽ bị mất nó rất mau.

Đừng bỏ quên ước mơ của bạn.

Nếu không có mơ ước thì sẽ không có hy vọng; nếu không có hy vọng thì sẽ không có mục đích.

Cuộc sống mà thiếu mục đích cũng như chim gãy cánh không muốn bay cao.

Đừng đi qua đời sống quá nhanh vì bạn không những chỉ quên đi nơi bạn đã đến mà còn quên cả hướng đi của chính mình.

Cuộc sống không phải là một cuộc chạy đua, nó là một hành trình mà bạn có thể tận hưởng từng bước một.

Theo: Kenh14.vn

Friday, April 26, 2013

Nghe trẻ định nghĩa tình yêu

Một nhóm khảo sát chuyên nghiệp đã đặt câu hỏi với nhóm trẻ từ 4 tới 8 tuổi,


 "Thế nào là tình yêu?”. Lũ trẻ đã có những câu trả lời thật rõ ràng và sâu sắc hơn bất cứ ai có thể hình dung ra. Và chúng nghĩ gì?
Nghe trẻ định nghĩa tình yêu

"Khi bà em bị viêm khớp, bà không thể cúi xuống và sơn móng chân được nữa. Vì thế ông em đã làm việc đó cho bà bất cứ lúc nào bà muốn, thậm chí khi hai bàn tay ông cũng bị viêm khớp. Đó là tình yêu" Rebecca - 8 tuổi, trả lời.

"Khi ai đó yêu bạn, cách họ kêu tên bạn thật khác biệt. Bạn hiểu rằng tên mình thật an toàn trong miệng họ ". Billy - 4 tuổi, định nghĩa.

"Tình yêu là khi một cô gái xức nước hoa và một chàng trai cũng thế, họ ra đường và "ngửi" thấy nhau". Karl - 5 tuổi đáp.

"Tình yêu là khi bạn đi ăn và cho ai đó gần hết món thịt rán yêu thích của mình mà không yêu cầu họ đưa bạn bất kỳ món ăn nào của họ". Chrissy - 6 tuổi, nói.

"Tình yêu là thứ khiến bạn mỉm cười khi bạn mệt mỏi". Terri - 4 tuổi nói.

"Tình yêu là khi mẹ pha cà phê cho cha và nhấp thử trước khi trao ly cà phê cho ông để đảm bảo chắc chắn rằng hương vị của nó thật tuyệt hảo". Danny - 7 tuổi, trả lời.

"Tình yêu là khi các bạn hôn nhau suốt ngày. Sau đấy khi phát mệt vì hôn, các bạn vẫn muốn được bên nhau và tâm sự nhiều nữa. Cha và mẹ tôi là thế". Emily - 8 tuổi đáp.

"Tình yêu là những gì ở trong phòng cùng bạn vào Lễ Giáng sinh nếu bạn ngừng mở quà và để tâm lắng nghe". Bobby - 7 tuổi (Chà!)

"Nếu bạn muốn học yêu giỏi hơn, bạn nên bắt đầu với một người bạn mà bạn ghét". Nikka - 6 tuổi.

"Có hai kiểu tình yêu. Tình yêu của chúng ta. Tình yêu của Chúa. Nhưng Chúa tạo ra cả hai". Jenny - 8 tuổi trả lời.

"Tình yêu là khi bạn nói với một anh chàng rằng, bạn thích chiếc áo sơ mi của anh ta thì sau đấy suốt ngày anh ấy mặc chiếc áo đó suốt ngày". Noelle - 7 tuổi.

"Tình yêu giống như một cụ bà với một cụ ông vẫn là bạn bè thậm chí sau khi họ đã hiểu quá rõ về nhau". Tommy - 6 tuổi.

"Trong suốt buổi độc tấu piano của mình, tôi ở trên sân khấu cùng nỗi lo sợ. Tôi để ý tất cả khán giả xem tôi biểu diễn và thấy cha tôi vẫy tay và mỉm cười. Ông là người duy nhất làm điều đó. Tôi thấy vững tâm và không còn lo sợ nữa". Cindy - 8 tuổi nói.

"Mẹ là người yêu tôi hơn bất cứ ai. Các bạn chẳng thấy ai khác hôn tôi trước khi ngủ vào buổi đêm đâu". Clare - 6 tuổi.

"Tình yêu là khi Mẹ gắp cho Cha phần ngon nhất của con gà". Elaine - 5 tuổi.

"Tình yêu là khi Mẹ thấy cha hôi hám và ướt đẫm mồ hôi nhưng vẫn nói ông đẹp trai hơn diễn viên điện ảnh". Chris - 7 tuổi.

"Tình yêu là khi chú cún con của bạn vẫn âu yếm liếm mặt bạn thậm chí sau khi bạn bỏ nó một mình suốt cả ngày", Mary Ann - 4 tuổi.

"Tôi biết chị tôi yêu tôi bởi chị ấy trút cho tôi tất cả đồ cũ của chị ấy và đi mua quần áo mới". Lauren - 4 tuổi.

"Khi bạn yêu ai đó, mi mắt bạn nhướn lên và cụp xuống, những ngôi sao nhỏ lóe ra". Karen - 7 tuổi.

"Bạn thực sự không nên nói "Anh yêu em" trừ khi bạn muốn nói điều đó. Nhưng nếu muốn, bạn nên nói câu đó thật nhiều. Mọi người thường hay quên" . Jessica - 8 tuổi.

* Tác giả, nhà thuyết trình Leo Buscaglia từng kể về một cuộc thi mà ông được mời làm giám khảo. Mục đích của cuộc thi là tìm ra đứa trẻ chu đáo nhất. Người chiến thắng là em bé 4 tuổi có hàng xóm là một quý ông lớn tuổi vừa mất vợ. Thấy người đàn ông khóc, cậu bé đã bước vào điền trang của ông, trèo lên và ngồi lọt thỏm trong lòng ông. Khi người mẹ hỏi cậu bé đã nói gì với hàng xóm, cậu trả lời, "Con chẳng nói gì cả, con chỉ giúp ông ấy khóc thôi".

Tác giả: An Kỳ (dịch)
Dịch theo achieveezine
Tuanvietnam

Bữa cơm của Khổng Tử

Một lần Khổng Tử dẫn học trò đi du thuyết từ Lỗ sang Tề. Trong đám học trò đi với Khổng Tử có Nhan Hồi và Tử Lộ là 2 học trò yêu của Khổng Tử.


Trong thời Đông Chu , chiến tranh liên miên, các nước chư hầu loạn lạc, dân chúng phiêu bạt điêu linh, lầm than đói khổ. Thầy trò Khổng Tử cũng lâm vào cảnh rau cháo cầm hơi và cũng có nhiều ngày phải nhịn đói, nhịn khát. Tuy vậy, không một ai kêu than, thoái chí; tất cả đều quyết tâm theo thầy đến cùng.
Bữa cơm của Khổng Tử

May mắn thay, ngày đầu tiên đến đất Tề, có một nhà hào phú từ lâu đã nghe danh Khổng Tử, nên đem biếu thầy trò một ít gạo. Khổng Tử liền phân công Tử Lộ dẫn các môn sinh vào rừng kiếm rau, còn Nhan Hồi đảm nhận việc thổi cơm.

Tại sao Khổng Tử lại giao cho Nhan Hồi – một đệ tử đạo cao đức trọng mà Khổng Tử đã đặt nhiều kỳ vọng nhất – phần việc nấu cơm? Bởi lẽ, trong hoàn cảnh đói kém, phân công cho Nhan Hồi việc bếp núc là hợp lý nhất.

Sau khi Tử Lộ dẫn các môn sinh vào rừng kiếm rau, Nhan Hồi thổi cơm ở nhà bếp, Khổng Tử nằm đọc sách ở nhà trên, đối diện với nhà bếp, cách một cái sân nhỏ.

Đang đọc sách bỗng nghe một tiếng “cộp” từ nhà bếp vọng lên, Khổng Tử ngừng đọc, liếc mắt nhìn xuống thấy Nhan Hồi từ từ mở vung, lấy đũa xới cơm cho vào tay và nắm lại từng nắm nhỏ. Xong, Nhan Hồi đậy vung lại, liếc mắt nhìn chung quanh rồi từ từ đưa cơm lên miệng.

Hành động của Nhan Hồi không lọt qua đôi mắt của vị thầy tôn kính. Khổng Tử thở dài… ngửa mặt lên trời mà than rằng: “Chao ôi! Học trò nhất của ta mà lại đi ăn vụng thầy, vụng bạn, đốn mạt như thế này ư? Chao ôi! Bao nhiêu kỳ vọng ta đặt vào nó thế là tan thành mây khói!”

Sau đó, Tử Lộ cùng các môn sinh khác mang rau về. Nhan Hồi lại luộc rau. Khổng Tử vẫn nằm im đau khổ.

Một lát sau rau chín. Nhan Hồi và Tử Lộ dọn cơm lên nhà trên: tất cả các môn sinh chắp tay mời Khổng Tử xơi cơm.

Khổng Tử ngồi dậy và nói rằng: Các con ơi! Chúng ta đi từ đất Lỗ sang Tề đường xa vạn dặm, thầy rất mừng vì trong hoàn cảnh loạn lạc, dãi nắng dầm mưa, đói khổ như thế này mà các con vẫn giữ được tấm lòng trong sạch, các con vẫn yêu thương đùm bọc nhau, các con vẫn một dạ theo thầy, trải qua bao nhiêu chặng đường đói cơm, khát nước.

Hôm nay, ngày đầu tiên đến đất Tề, may mắn làm sao thầy trò ta lại có được bữa cơm. Bữa cơm đầu tiên trên đất Tề làm thầy chạnh lòng nhớ đến quê hương nước Lỗ. Thầy nhớ đến cha mẹ thầy, cho nên thầy muốn xới một bát cơm để cúng cha mẹ thầy, các con bảo có nên chăng?”

Trừ Nhan Hồi đứng im, còn các môn sinh đều chắp tay thưa: “Dạ thưa thầy, nên ạ!” Khổng Tử lại nói: “Nhưng không biết nồi cơm này có sạch hay không?”

Tất cả học trò không rõ ý Khổng Tử muốn nói gì nên ngơ ngác nhìn nhau. Lúc bấy giờ Nhan Hồi liền chắp tay thưa: Dạ thưa thầy, nồi cơm này không được sạch.”

Khổng Tử hỏi: “Tại sao?”

Nhan Hồi thưa: “Khi cơm chín con mở vung ra xem thử cơm đã chín đều chưa, chẳng may một cơn gió tràn vào, bồ hóng và bụi trên nhà rơi xuống làm bẩn cả nồi cơm. Con đã nhanh tay đậy vung lại nhưng không kịp. Sau đó con liền xới lớp cơm bẩn ra định vất đi nhưng lại nghĩ: cơm thì ít, anh em lại đông, nếu bỏ lớp cơm bẩn này thì vô hình chung làm mất một phần ăn, anh em hẳn phải ăn ít lại. Vì thế cho nên con đã mạn phép thầy và tất cả anh em, ăn trước phần cơm bẩn ấy, còn phần cơm sạch để dâng thầy và tất cả anh em.

Thưa thầy, như vậy là hôm nay con đã ăn cơm rồi. Bây giờ, con xin phép không ăn cơm nữa, con chỉ ăn phần rau. Và thưa thầy, nồi cơm đã ăn trước thì không nên cúng nữa ạ!”

Nghe Nhan Hồi nói xong. Khổng Tử ngửa mặt lên trời mà than rằng: “Chao ôi! Thế ra trên đời này có những việc chính mắt mình trông thấy rành rành mà vẫn không hiểu được đúng sự thật! Chao ôi! Suýt tí nữa là Khổng Tử này trở thành kẻ hồ đồ!

Vậy nên: MUỐN HIỂU BIẾT TƯỜNG TẬN MỘT VẤN ĐỀ GÌ, CẦN PHẢI LÀ NGƯỜI TRONG CUỘC

Copyright @ 2013 Học Tiếng Nhật 123 .Blogspot. Designed by Templateism | Love for The Globe Press